Một trong những cách tốt nhất giúp NKT/TT giảm bớt tự ti, mặc cảm, hòa nhập cộng đồng là tạo điều kiện học tập để có công ăn việc làm, thu nhập ổn định để tự lo cho cuộc sống. Tuy nhiên, các chính sách hỗ trợ của Nhà nước hiện nay thiên về “cho con cá” trong khi nhiều NKT/TT vẫn muốn được giúp “cần câu” là học nghề và giới thiệu việc làm. Hai rào cản chính làm cho doanh nghiệp ngần ngại hoặc từ chối nhận đối tượng lao động này là lo ngại giảm năng suất sản xuất và tăng chi phí đầu tư cơ sở hạ tầng phục vụ lao động là NKT/TT. “Pháp lệnh về người tàn tật có quy định NKT/TT chỉ làm có 7 giờ, 1 giờ còn lại chúng tôi kiếm đâu ra người để làm”- một doanh nghiệp nêu khó khăn.
Vì thế, theo nhiều đại biểu, trong chương 5, điều 22 quy định: Cơ quan, tổ chức và doanh nghiệp phải nhận một tỉ lệ tối thiểu 2% NKT vào làm việc nên được cân nhắc. “Có một số ngành nghề NKT/TT không thể tiếp cận được như khai thác khoáng sản hoặc các công việc nặng nhọc khác... Nên có quy định đối với nhóm/ngành bắt buộc nhận để NKT/TT có thể tham gia công việc phù hợp”- ông Nguyễn Xuân Lập, Phó Cục trưởng Cục Bảo trợ xã hội, Bộ LĐ-TB-XH, đề xuất. Còn Phó Giám đốc Sở LĐ-TB-XH tỉnh Bình Dương, ông Ninh Quốc Bình, nêu lên một thực trạng: Có doanh nghiệp yêu cầu giới thiệu lao động là NKT/TT có tay nghề nhưng thực sự không tìm đâu ra, vậy doanh nghiệp không có lao động là NKT/TT chưa hẳn là lỗi của doanh nghiệp. Ý kiến của ông Bình được bà Trương Thị Mai, Chủ nhiệm Ủy ban Các Vấn đề xã hội của Quốc hội, chia sẻ: “Số NKT/TT được đào tạo nghề chưa quá 3% thử hỏi lấy đâu ra nguồn lực đáp ứng cho doanh nghiệp. Bộ LĐ-TB-XH- cơ quan soạn thảo dự luật - cần chú trọng đưa vào dự luật những chính sách đào tạo nghề cho NKT/TT”.