Bà nội tôi thọ lắm. Ngoài 90 tuổi, cụ mới trút lại mọi lo toan trần thế. Năm, sáu năm cuối đời, cụ mắc chứng lẫn, mắt mờ. Suốt một đời làm dâu, làm mẹ, làm bà, bao giờ bà nội tôi cũng gánh vác hết lòng, hết sức và thương yêu con cháu hơn cả thân mình.
Cho nên khi bị chứng lẫn, cả ngày, bà luôn đòi cha tôi đưa về quê cắt đặt công việc. Ở quê chưa ấm chỗ, bà lại nôn nóng đòi ra Hà Nội trông hàng họ, cửa nhà cho con cháu.
Ngoài giờ nhiệm sở, cha tôi luôn gần bà. Hình như lúc nào ông cũng sợ phút tất yếu của tạo hóa.
Thấy con về, bà nội gọi:
- Anh giáo, gọi xe cho mẹ về quê xem nhà cửa. Mấy hôm nay, mẹ sốt ruột quá.
Ảnh: PHÙNG ANH TUẤN
Cha tôi nhanh nhảu:
- Vâng! Xe, chở cụ tôi về quê!
Thế rồi, cha tôi khom lưng thấp sát mép tấm phản gụ, đỡ bà ngồi lên ghế lăn, vờ đẩy nhún nhảy vào bếp, ra sân, lại từ sân lên nhà vài vòng..., rồi reo to:
- Đến quê rồi, mẹ ơi! Thím Hai đâu ra đón mẹ này.
Đỡ nhẹ mẹ xuống tấm sập gỗ gụ cụ đã nằm gần trọn đời, cha tôi lại lấy giọng tự nhiên:
- Thím Hai lấy nước mưa để cụ rửa mặt.
Bà tôi thích thú, quay ngang quay ngửa ra ý xem nhà cửa như thuở nào, rồi lần tay vào chậu tìm khăn rửa mặt. Nét mặt cụ tươi tỉnh:
- Nước mưa mát quá. Mẹ không thích rửa mặt nước vòi Hà Nội bằng thứ này. Năm nay bể có đầy không, chị Hai? Còn múc gáo cán ngắn được chứ? Cái rốn bể còn rò không? Bể nhà ta xây năm mẹ về làm dâu họ Nguyễn đấy.
Trầm ngâm, bà hướng mặt về một cõi xa xăm, rồi lại khen:
- Gió giời mát quá, dễ chịu hơn gió quạt Hà Nội.
Được một lúc, bà giục cha tôi:
- Đẻ sốt ruột ngoài Hà Nội quá. Thôi, chơi thế thỏa rồi, chị Hai trông nom nhà cửa, vườn tược chu đáo nhé, gần Tết mẹ về sắm đèn nhang. Anh giáo cho mẹ về!
- Vâng, thưa mẹ, xe đã có.
Cha tôi lại đẩy ghế kề sát mép sập, nhấc mẹ lên “xe”, lại nhún nhảy từ nhà ra sân, từ sân vào bếp, từ bếp lên nhà. Lại loanh quanh vài vòng rồi đặt mẹ xuống sập, tíu tít gọi vợ con mở quạt trần, lấy khăn mặt cho bà... Bà bảo:
- Ra đến Hà Nội là nóng. Quạt trần kêu nhức đầu quá!
Chúng tôi lăn ra cười, lăn kềnh cả vào lòng bà. Bà vui lắm, thường những lúc ấy bà hay cho tiền ăn quà.
Ròng rã suốt năm, sáu năm tuổi thơ, ngày nào, chúng tôi cũng lăn ra cười cái trò “cho mẹ về quê” rồi lại “cho mẹ ra Hà Nội” của bà. Và hình ảnh cha tôi vui vẻ đẩy mẹ trên ghế giả làm xe “về quê”, “ra Hà Nội” thật cảm động.
Có lẽ những gì ở tuổi thơ đọng lại cũng sâu lắng, lâu bền. Càng về cuối đời, tôi càng thấm rõ điều đó. Nhớ đến cha, nhớ đến bà là cả chuỗi năm tháng ấy bừng lên, hiển hiện.
Chỉ khác là ngày xưa nhìn cha đẩy bà, tôi cười rũ rượi; nay nghĩ đến cha đẩy bà, tôi cứ rưng rưng. Và khi cha tôi già yếu, lâm trọng bệnh ở Bệnh viện K - Hà Nội, chúng tôi cũng trông nom ông tận tình cho đến phút cuối.
Tôi nhớ đến câu: “Giọt nước trước chảy đâu / Giọt nước sau chảy đấy”. Cha tôi đã dạy chúng tôi chữ hiếu từ thuở ông còn làm con.
Bình luận (0)