Quán rượu ở Dublin. Tranh sơn dầu của Hoàng Đặng
Văn của nhà văn lãng tử James Joyce như đường dẫn tới một loại bia mang tên Guinness mà người dân Dublin ví von là “vị thuốc của thiên đường”. Vì vậy, 65 năm sau, tính từ ngày James Joyce mất, khi vừa đặt chân lên thành phố Dublin, tôi đã vội vã đi tìm “vị thuốc” ấy.
Nhiều quán rượu, nhà hàng ở Dublin đều mang tên các nhà văn lớn. Tại mỗi nơi đó, ta có thể xem phim ảnh, sách báo về cuộc đời và sự nghiệp của mỗi tác giả. Chỗ tôi ngồi đầu tiên là góc sân đẹp, bàn ghế bằng gỗ sồi bình dị và tinh sạch bên cạnh bức tượng James Joyce trong bộ vét, mũ nỉ ngang tàng đội lệch, tay cầm chiếc gậy mảnh, người dân Ireland thường gọi đó là “cây gậy châm chích”. Ánh sáng trời vào khoảng tám, chín giờ tối ở Dublin y hệt hoàng hôn ở xứ mình. Bầu trời không hoàn toàn tối hẳn nhưng phố O’Connell càng lúc càng thưa dần. Trời trở lạnh hơn, 10 hay 12 độ C thì phải. Tôi rời sân bước vào trong quán. Quán đông vui và ấm cúng.
Chân dung Samuel Beckett. Tranh sơn dầu của Hoàng Đặng
Bấy giờ, tôi mới thực sự hiểu ra người dân Ireland có rất nhiều giai thoại trái ngược trong lối sống: Sự hà tiện và ăn nhậu. Cẩn thận khi tiêu tiền nhưng hết mình và sòng phẳng khi nhậu. Hết phiên bạn mời, đến phiên mình. Cứ thế, hết “pint” (vại) này đến pint kia. Trên quầy bia có một phụ nữ tóc nâu vàng, da trắng mịn, luôn im lặng bằng nụ cười mỉm thấp thoáng, hững hờ. Bia tươi được trữ ở đâu không biết, chỉ thấy dòng bia sóng sánh nâu đen tuôn ra từ chiếc vòi nhỏ đặt trên quầy. Khi bia rót được lưng chừng vào chiếc ly vại, những ngón tay đẹp của người phụ nữ ấy nhẹ nhàng chuyển ly trống khác vào thay thế trong khoảng thời gian vừa đủ cho ly bia trước tan hết bọt rồi trở lại rót tiếp cho đến khi vại bia đầy ngập.
Dù nhiều quán ở Dublin đều có bán đủ loại bia nhưng hầu như người bản xứ vào quán đều chọn loại bia này. Bọt bia đậm đặc phảng phất màu hổ phách. Hương bia nhẹ và thơm. Trong ngọt ngào êm dịu khác lạ của men bia chen lẫn vị đắng quyến rũ.
Những ly bia kế tiếp giục người uống quyến luyến thêm bởi điệu đàn Banjo, tiếng nhịp vỗ trống và giọng hát nữ của một nhóm nhạc nào đó trong quán vừa bắt đầu những khúc hát về núi đồi, làng mạc. Đường phố vào những lúc này quạnh vắng là phải. Tôi có cảm tưởng như đêm đêm, người Ireland đều tập trung ở quán.
Một ban nhạc ở quán. Tranh sơn dầu của Hoàng Đặng
Rời Dublin, tôi đến nhiều nơi khác của xứ sở lãng mạn, thú vị này. Về vương quốc Kerry, quần đảo Dingle, xem những lễ hội dân gian ở Galway... Đâu đâu, tôi cũng gặp hoa và bia. Cũng gặp thêm một vài quán xá, câu lạc bộ mang tên các nhà văn Samuel Beckett, Bernard Shaw... Cũng thứ bia nâu đen thơm nồng, ngọt ngào ấy. Cũng điệu trống vỗ và nhịp đàn xao xuyến Banjo. Nhiều lúc tôi chạnh lòng nhớ về quê xứ mình, về những hộp đêm hào nhoáng, kiểu cách, những câu lạc bộ văn nghệ buồn vắng, hiếm khi gặp ở đó một bóng tượng hay chân dung các văn nhân, thi hào nổi tiếng.
Tôi cũng đã chớm “ghiền” mùi thơm đậm đà của “vị thuốc thiên đường” và đôi mắt xanh biếc trời Tây lấp lánh sau mái tóc vàng óng ả của thiếu phụ đơn chiếc trong thị trấn, đêm đêm cùng tôi hàn huyên trong quán ấm. Nhưng, có lẽ cũng như mọi kẻ lãng du khác, khi đã quen cảnh, quen người, khi thấy lòng mình đã chớm bịn rịn nơi chốn xa xôi thì cũng vừa lúc mình phải trở về...
Bình luận (0)