Một buổi sáng, người đàn ông trung niên có dáng vẻ khắc khổ, lam lũ dẫn theo một thiếu nữ đến tham dự phiên tòa. Ông là người đại diện hợp pháp của người bị hại. Phòng xử án thật rộng nhưng chỉ có cha con ông, bị cáo và một vài người thân của ông ta. Ở hàng ghế trên cùng trước vành móng ngựa, người bạn già lâu năm của ông đang ngồi gục đầu. Không biết người ấy hối hận, đau khổ hay đang sợ phải đối diện với ánh mắt của những người quen, trong đó có ông? Kéo con gái nhẹ nhàng ngồi xuống hàng ghế dành cho người bị hại, trong lúc chờ HĐXX làm việc, ông hồi tưởng về những ngày tháng đã qua và cả những biến cố đau thương của gia đình mình.
Hạnh phúc muộn mằn để rồi bất hạnh
Cầm súng đi chiến đấu ở chiến trường Tây Nam nên ông lập gia đình muộn rồi có con cũng muộn. Gần 40 tuổi ông mới có được mụn con gái trong niềm vui khôn tả của cả gia đình. Vợ chồng ông đặt cho “cô công chúa nhỏ” của mình cái tên thật mỹ miều: Kiều Trinh. Nhưng niềm vui không trọn vẹn. Bé Kiều Trinh phát triển không được bình thường như các bạn cùng trang lứa: không nghe, không nói, cũng không nhận thức, điều khiển được hành vi của mình. Kiều Trinh bị ảnh hưởng chất độc dioxin mà ông mắc phải từ lúc còn ở chiến trường.
Được sự tư vấn của bác sĩ và từng chứng kiến nhiều cảnh tượng đau lòng của những em bé mắc căn bệnh đáng sợ ấy, vợ chồng ông quyết định không sinh thêm nữa, dồn tất cả tình yêu thương, sự chăm sóc cho Kiều Trinh để bù đắp phần nào bất hạnh mà con gặp phải. Cuộc sống của một gia đình nông dân nơi miền quê sông nước tuy còn nhiều khó khăn nhưng cũng tràn đầy tình yêu thương, hạnh phúc.
Nhưng bất hạnh dường như vẫn chưa chịu buông tha cho gia đình ông. Bé Kiều Trinh chưa được mười tuổi, vợ ông đột ngột qua đời sau một cơn bạo bệnh. Yêu vợ, thương con, ông bỏ qua mọi sự mai mối đi thêm bước nữa, chấp nhận sống cảnh “gà trống nuôi con”, ngày qua ngày ông lủi thủi chăm con.
“Mong tòa xử nhẹ để ảnh nhanh về”
Trong xóm, có người bạn già (lớn hơn ông chục tuổi) thương mến và cảm phục ông, hằng ngày vẫn hay qua trà nước, trò chuyện cùng ông, lâu dần thành người bạn tâm giao. Mỗi khi gia đình hai bên có công việc, giỗ chạp, họ đều không quên “thỉnh” nhau. Một lần, sau khi thu hoạch xong vụ lúa đông xuân, mừng mùa lúa trúng, người bạn già làm con vịt xiêm cúng tạ ơn và không quên rủ ông qua nhậu. Hai người uống đứt gần 3 lít rượu đế. Không thể uống thêm được nữa, ông lội bộ về nhà, lên võng ở đầu hàng ba (hiên nhà) nằm ngủ. Nửa giờ sau, ông bạn (lúc này cũng “sương sương”) qua rủ ông uống cà phê.
Gọi hoài không thấy ông dậy, ông bạn quay lưng định ra về thì bé Kiều Trinh (15 tuổi) bất ngờ chạy ra ôm chầm lấy ông từ phía sau lưng. Đang “phê phê” vì rượu, ông bạn xa vợ từ lâu đã không làm chủ được bản thân mình… Bị em vợ ông đi thăm ruộng ngang qua bắt gặp quả tang, xấu hổ với xóm giềng và sợ bị pháp luật trừng phạt, ông bạn đã bỏ trốn lên nhà người con gái ở Vĩnh Long nhưng cũng không thoát…
Vị chủ tọa hỏi ông có yêu cầu gì đối với bị cáo, ông nghẹn ngào: “Việc không hay thì cũng đã xảy ra rồi, là con người không ai tránh khỏi lầm lỗi. Bị cáo đã biết sai, đã nhận lỗi với cha con tôi, hơn nữa ảnh cũng không phải là người xấu, chẳng qua do nhất thời uống say, không làm chủ được bản thân nên mới xảy ra cơ sự. Ảnh cũng đã già… Mong tòa xử nhẹ để ảnh nhanh về đoàn tụ với con cháu. Tôi không có yêu cầu gì thêm, ảnh cũng là nông dân, cũng nghèo khổ như tôi…”. Thấy ông chực khóc, vị chủ tọa không hỏi thêm gì nữa, động viên ông đừng quá xúc động.
Được nói lời sau cùng, người bạn già quay xuống cha con ông xin lỗi và cảm ơn tấm lòng bao dung, độ lượng của ông. Sau khi nghị án, tòa đã tuyên phạt bị cáo mức án 6 năm tù về tội hiếp dâm trẻ em theo quy định tại khoản 1, điều 112 BLHS, đây là mức án dưới mức khởi điểm của khung hình phạt (từ 7 năm đến 15 năm tù).
Chiếc xe tù chở người bạn già của ông ra khỏi sân tòa một quãng, ông lầm lũi dẫn con gái ra về. Mong sao đây sẽ là bất hạnh cuối cùng của gia đình ông.
Bình luận (0)