Vào nhà, tôi chưa kịp ngồi xuống ghế, cháu trai đứng ngay trước mặt và chìa tay ra nói: “Dì trả tiền công cho con”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Tiền công gì vậy con?”. Nhóc cười cười nói một cách tỉnh queo: “Thì tiền con xách mấy bịch đồ lên cho dì đó”. Nghe đứa cháu mới 10 tuổi đòi tiền leo lẻo, tôi giật mình. Thì ra cháu đã có thói quen nhận tiền công mỗi khi được nhờ vả việc gì. Khi hỏi ra, tôi mới biết mỗi lần sai con trai đi mua chai nước mắm hay dọn chén đũa…, dù việc lớn hay nhỏ, anh chị Hai đều thưởng tiền và nói vui là trả công, riết rồi vô tình tập cho cháu thói quen lạ lùng ấy.
Nhìn thấy anh mình vô tư nhận tiền công “sai vặt” của ba mẹ, bé út mới 5 tuổi cũng liền bắt chước theo. Lượm chiếc cột tóc cho dì, con bé ngọng nghịu: “Dì ơi! Cho con tiền…”. Tôi vội vàng giải thích cho các cháu hiểu khi giúp đỡ bất kỳ ai, dù là người thân hay bạn bè, đều là việc làm tự nguyện, không được vì tiền bạc.
Trẻ thơ như búp măng non, cần phải uốn nắn, nếu không kịp thời chấn chỉnh chỉ sợ rằng mai này lớn lên, các cháu sẽ quen với việc vòi vĩnh, trở thành mẫu người thực dụng, ích kỷ.
|
Thư từ, bài vở xin gửi về: Chị Rau Thơm, 14 Cách Mạng Tháng Tám, quận 1 - TPHCM. E-mail: rauthom@nld.com.vn |
Bình luận (0)