Hạt bỏng ngày xưa

Thứ Ba, 04/10/2011 16:01

Ai đã từng sống ở vùng nông thôn trước những năm đổi mới, hẳn sẽ biết hạt bỏng mà tôi nhắc đến trong bài viết này. Ngày ấy, quê tôi là một vùng chiêm trũng thuần nông, quanh năm nghèo đói. Nhà tôi thuộc diện nghèo nhất trong số những hộ nghèo.

Bố tôi, sau hơn 30 năm quân ngũ, trở về với vợ con chỉ có tấm lòng và hai bàn tay trắng. May sao vẫn còn những đồng lương còm cõi đủ nuôi ông sống tạm qua ngày. Gần 3 năm sau, khi tôi lên 9 tuổi, bố tôi đột ngột qua đời. Lo xong hậu sự cho bố, nhà tôi nghèo lại càng nghèo hơn bởi những hủ tục nhiêu khê, tốn kém.
 
Bảy mẹ con nheo nhóc nương tựa vào nhau, đúng hơn là nương tựa vào đôi vai gầy của mẹ. Thiếu đói triền miên, mẹ tôi sọm người đi trông thấy. Dù vậy, mẹ vẫn “thắt lưng buộc bụng” gắng nuôi tôi ăn học, động viên tôi ráng vượt lên để bằng bạn, bằng bè. Nghe lời mẹ tôi học rất chăm, năm nào cũng đạt học sinh giỏi, học sinh tiên tiến. 
    
Ảnh minh họa: Internet
   
Lên 10 tuổi, tôi vẫn ngủ chung với mẹ. Buổi sáng, mẹ tôi dậy rất sớm vừa đóng xiên cua cho chị tôi mang đi chợ bán lấy tiền đong gạo, vừa đun ấm nước, nấu cám nuôi hai chú lợn con. Khi tôi ngủ dậy thì mọi việc đã gần như hoàn tất.
  
Có điều rất lạ là, dù nhà nghèo nhưng sáng nào tôi cũng được ăn một đĩa bỏng gạo thơm ngon trước khi tới lớp. Thời gian đầu tôi chẳng hề để ý, có thì cứ ăn, miễn sao đỡ đói, thậm chí còn đòi mẹ sáng hôm sau phải được ăn nhiều hơn. Lớn hơn một chút, tôi mới chợt nghĩ, nhà mình gạo còn chẳng đủ để nấu cơm bữa trưa, bữa tối, sao lại có gạo để làm bỏng ăn vào bữa sáng?
  
Một buổi sáng khi mẹ thức dậy, tôi cũng rón rén dậy theo, thấy mẹ vừa làm việc, vừa đun bếp. Những nắm rơm lom nhom cháy… Từ trong đốm lửa nhỏ, thỉnh thoảng vài hạt thóc còn sót lại nổ lách tách. Mẹ tôi liền đưa tay rón lấy rồi thổi sạch, bỏ vào đĩa từng hạt, từng hạt một.
  
Cứ thế, nấu xong nồi cám heo, mẹ nhặt những hạt bỏng ấy đầy một đĩa nho nhỏ, đủ cho tôi tạm chống đói tới trường. Nhìn thấy việc làm của mẹ, tôi nghẹn lòng, nước mắt tuôn rơi. Thì ra, những vết bỏng triền miên trên tay mẹ chẳng kịp mọc da non là bởi sáng nào mẹ cũng lo “giành giật” từng hạt bỏng, không để lửa cháy làm vơi bớt phần của con.
  
Không kìm được lòng mình, tôi chạy đến ôm chầm lưng mẹ, khóc òa. Trong giây phút ấy, tôi thầm hứa với mẹ sẽ vượt qua mọi chông gai, vượt khó để trưởng thành, không phụ tình yêu thương vô bờ của mẹ…
  
Mới đó mà đã mấy chục năm trời. Nay, mẹ tôi lưng đã còng, mái tóc bạc phơ, dù không còn khỏe nhưng vẫn tinh tường, minh mẫn và vẫn nhớ rõ cái thuở hàn vy. Tôi đã thực hiện được lời hứa với mẹ ngày nào.
  
Bao năm nay, tôi không còn được ăn những hạt bỏng rơm từ tay mẹ nhưng cái hương vị thơm ngon chở nặng tình mẹ vẫn mãi mãi trong tôi. Cho đến hôm nay, mỗi lần về quê, tôi không quên nấu một ấm nước bằng rơm khô rồi thưởng thức những hạt bỏng như ngày xưa mẹ đã nuôi tôi khôn lớn. Và tôi lại rưng rưng cảm ơn mẹ.
Đánh giá của bạn về bài viết
  •  Bình thường
  •  Hay
  •  Rất hay
vote result
Hương Phúc (Đồng Nai)
[Quay lại]
22 ý kiến

Bài được chọn đăng

Bài dự thi