Giờ này, ở quê nhà chắc bố đang phải một mình chống chọi với mưa bão và bảo vệ tính mạng cho mẹ. Cơn bão số 3 hung dữ gầm gừ tiến thẳng vào Thanh Hóa. Mọi năm còn có con và em ở nhà. Mỗi khi mưa gió hay bão lũ thì ba bố con mình lo di chuyển giường của mẹ ra chỗ khác cho khỏi bị mưa tạt vào, em và bố chạy đi tìm chậu to chậu nhỏ, xô lớn xô bé để hứng nước mưa không dột xuống nền nhà.
Mái nhà xiêu vẹo, cũ kỹ gặp mưa luôn hăng xịt mùi mối bốc lên. Bố thường đùa với chị em con: “Chà! Cái mùi ngai ngái này đặc trưng quá. Không ở đâu có được cái mùi giống như nhà mình đâu!”.
Thời gian trôi qua, bố tần tảo một mình chăm sóc mẹ ốm và nuôi dạy chúng con ăn học. Bố vừa là cha vừa là mẹ, lại còn đóng vai trò là người bạn ở bên cạnh chúng con. Bố là người thầy giáo giảng bài cho chúng con. Người thầy này rất ưu tú, văn, toán, lý, hóa, sinh, sử, địa... môn nào thầy cũng biết. Bố nói ngày xưa đi bộ đội bố đã tìm tòi và học hỏi rất nhiều. Bố đã khắc họa hình ảnh chú bộ đội cụ Hồ thật đẹp trong lòng chúng con. Bố là người anh hùng là tấm gương sống mãi cho chúng con noi theo.
Năm con thi đỗ đại học, niềm vui nỗi buồn xen lẫn in hằn trên gương mặt khắc khổ của bố. Gia tài trong nhà chỉ có hai mẹ con chú bò vàng ngoan ngoãn. Bố phải bán cả hai mẹ con chú bò mới đủ lo tiền học cho con. Ngày bước chân lên Hà Nội nhập học, nhìn bố dáng gầy gò trong chiếc áo bộ đội bạc màu, tóc đã hoa râmvà đi đôi tông đã mòn đế, con xót xa không dám nhìn bố nữa. Cứ thế, con bước thẳng lên xe mang trong lòng quyết tâm học thật tốt để báo đáp ơn bố.
Con đi học xa nhà, nhìn những hạt cơm trắng thơm được ăn, con nhớ hình ảnh những bữa cơm độn khoai, sắn, rồi rổ rau má luộc vàng hăng vị đắng vì trái mùa mà bố mẹ và em đang phải ăn từng bữa ở quê nhà. Miếng cơm trắng con đang ăn một mình còn khó nuốt hơn những bữa cơm thiếu thốn được ăn cùng bố mẹ và em. Con càng muốn quyết tâm cố gắng học tập hơn để sau này cả gia đình mình có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Năm nay, em trai con cũng đã đi học xa nhà. Bao nhiêu vất vả cứ đè trĩu nặng lên đôi vai gầy của bố. Một mình bố phải tự lo cấy cày ruộng vườn, chăn nuôi con lợn, đàn gà. Và một mình bố chăm sóc miếng cơm chén nước, tắm rửa cho mẹ. Đã hơn mười năm nay, mẹ bị bệnh nằm liệt giường. Một mình bố là chỗ dựa cho cả nhà.
Tim gan con đau quặn thắt khi nghĩ tới cảnh giờ này bố đang một mình khom người trên nóc nhà để đẩy từng viên ngói cho khỏi theo nước mưa trôi tuột xuống sân. Rồi bố lại lật đật đi lấy gậy chống đỡ cánh cửa kẻo gió đánh bật cửa ra mất. Mưa như vậy, giờ này bố phải vật lộn với cơn bão ra sao?
Từ hai khóe mắt con tuôn ra dòng nước mặn chát. Con thương bố lam lũ cả một đời vì chúng con. Nén mãi trong lòng rồi con ôm mặt bật khóc thật to. Cuối năm nay là con ra trường rồi, con muốn nói với bố rằng mùa bão năm sau bố sẽ không phải vất vả như vậy nữa.