Giá như chị vẫn còn sống để có thể đọc những dòng cảm xúc này của em dành cho chị. Em viết lên những dòng này để mọi người cùng san sẻ những cảm xúc của em về người chị thân thương cùa mình. Dù vậy, em vẫn mong sao ở cõi vĩnh hằng chị có thể nghe được tiếng lòng em.
Em làm sao có thể quên được những hy sinh lớn lao của chị với gia đình. Mẹ mất sớm, bố là bộ đội đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam, một mình chị gánh vác mọi việc từ đồng áng đến chăm chút việc nhà và mấy đứa em thơ.
Em hồi đó còn quá nhỏ và vì thiếu mẹ nên suốt ngày khóc lóc đòi chị ẵm bồng. Vậy là đôi bàn tay con gái nhỏ nhắn của chị đã phải làm đủ thứ việc của cả người bố và người mẹ.
Hằng ngày, chị phải thức dậy ra đồng từ lúc gà trong xóm vẫn còn chưa cất tiếng gáy. Vào những ngày mùa đông buốt giá, đôi chân chị ngập sâu trong bùn lạnh để cấy lúa, nhổ cỏ. Làn da trắng xanh của chị trở nên tím tái sau mỗi lần đi làm đồng về.
Buổi trưa, khi người lớn ở ngoài đồng về nhà ăn uống và nghỉ ngơi, chị vẫn còn tất bật làm việc nhà. Biết bao việc từ giặt giũ, quét dọn, nấu nướng... đều qua đôi bàn tay của chị.
Đến bữa ăn chị lại chăm chút bón từng muỗng cơm cho đứa em gái nhỏ đó là em. Chị làm lụng vất vả với đủ thứ việc nên đôi bàn tay thon thả, mềm mại của chị trở nên đen đúa và chai sần. Chị đã thay bố, thay mẹ để vun vén cuộc sống gia đình và chăm bẵm em gái bé bỏng của chị cho đến ngày lớn khôn...
Em có gia đình rồi sinh con. Em phải sinh mổ. Chị đã lo cơm nước, giặt giũ suốt cả tuần trong bệnh viện. Chín năm sau, em lại sinh cháu thứ hai, chị lại chăm sóc mẹ con em... Chị lại cần mẫn với những việc giặt giũ, chợ búa, nấu nướng như ngày nào.
Mỗi lần nhìn vào đôi bàn tay đen đúa, thô ráp của chị, em thấy thương chị vô cùng...
Ngày chị mất, lòng em quặn đau. Chị ra đi đột ngột bởi một cơn tai biến. Nhìn chị nằm đó như đang ngủ, đôi bàn tay đen đúa chưa một lần được nghỉ ngơi nay đang duỗi thẳng bất động, em đã khóc ròng...
Chị!
Đã gần ba năm kể từ ngày chị mất nhưng hình bóng chị vẫn luôn hiện diện ở bên em.
Tình thương yêu mà chị đã dành cho các em, các cháu thật nhân hậu. Chị đã hy sinh cả cuộc đời mình cho niềm vui và hạnh phúc của những người thân yêu.
Giá như bây giờ em còn có thể nắm được đôi bàn tay của chị và đặt lên đó một nụ hôn bằng cả tấm lòng biết ơn chân thành của mình.