Chiếc giường của má

Thứ Hai, 14/11/2011 16:01

Sau mùa gặt rảnh rỗi, vào buổi trưa, mấy cô bác ở quê thường hay tụ năm, tụ ba trò chuyện, đàm tiếu xóm làng hết chuyện này đến chuyện nọ.

Dì Sáu kể: “Chồng chết, lúc ấy má thằng Út ở tuổi ba mươi, xinh đẹp. Có ông chủ đồn điền ngày đêm theo đuổi, đòi cưới hỏi và nuôi con đàng hoàng nhưng má thằng Út không chịu đó!...”. Dì Ba nói: “ Đâu phải một mà rất nhiều người tán tỉnh, vẫn không được. Má thằng Út nhất định ở vậy, nuôi con…” 
 
Mấy đứa con về nhà, hỏi má: “Má ơi, nghe nói ngày xưa má đẹp lắm, có ông chủ đồn điền giàu có theo má hả?”. Má chỉ đáp gọn lỏn “ừ” rồi bảo tụi bay im đi, lo học hành đi, đừng hỏi chuyện bá láp đó nữa!  
 
Tụi con cứ theo hỏi: “Sao má không đi thêm một bước nữa? Má không thích đàn ông sao?”. Má im lặng một lúc, suy nghĩ về quá khứ xa xăm, hình như có chút đượm buồn, rồi thành thật bảo: “Má sợ các con khổ, con à!…”. Cả đời má đốt than, phụ hồ, phát mía, buôn gánh bán bưng từ đầu trên cho đến xóm dưới, hầu như không có giờ nào rảnh rỗi dành riêng cho bản thân mình. Song, chưa khi nào thấy má mặc bộ đồ nào cho coi đẹp cả!
     
Ảnh minh họa: Internet
  
Chúng con được bàn tay má chăm lo che chở, cũng dần lớn lên, có vợ có chồng, nhà cửa riêng tư, đàng hoàng. Khi lớn tuổi, má không làm được việc nặng nữa, rồi má bị đau lưng, đi đứng khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Mấy đứa con bàn nhau góp tiền mua chiếc giường nệm thật lớn, êm ái và rộng rãi để má nằm. Mấy đứa con nghĩ má quên tuổi thanh xuân tảo tần nuôi các con, giờ đây có chiếc giường mới, hy vọng má đỡ đau được phần nào!
 
Lúc mới đem giường về, má vui lắm, hết ngồi lên giường nhún nhún rồi lại dang tay nằm ngã xuống, lăn qua lăn lại, trông vẻ đầy mãn nguyện. Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: “Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm. Tụi bay mua cho má cái ghế bố nhỏ, loại trăm rưỡi nghìn ấy. Má thích nằm ghế bố hơn!”. 
  
Anh Hai, anh Ba hết lời nhỏ to  nhưng má vẫn khăng khăng: “Ghế bố là ghế bố”. Cậu Út bực mình gắt: “Má già rồi, giở chứng giở nết không à!”. Má im lặng, không nói tiếng nào.
 
Bệnh của má ngày càng nặng hơn. Hôm ở bệnh viện, má ăn uống không được nhiều, nói năng khó khăn. Mấy đứa con muốn giành hết sức khỏe của mình cho má, nhưng chẳng thể được.

Rồi một ngày, má một hai kêu gọi mấy anh em lại, bảo: “Nếu má có mất, tụi con nhớ đốt cái ghế bố nhỏ theo cho má  nghen, đừng đốt cái giường lớn, phí lắm! Cái giường lớn má mới nằm thử có mấy hôm, không thể tính là giường của má được. Thằng Út mới cưới vợ, tụi con hãy để cái giường lớn đó cho vợ chồng nó nằm, nhớ nghen!...”.
 
Ngày hôm sau, một buổi chiều mùa đông thật ảm đạm, mấy đứa con chưa kịp nói với má lời nào, má đã ra đi!
 
Lúc đưa linh cữu của má, mấy đứa con khóc hết nước mắt. Đêm về, rồi đêm đến, được nằm trên cái giường êm ái và rộng rãi, cậu Út lại khóc thêm lần nữa: "Đến lúc chết rồi, má cũng không quên lo nghĩ đến các con. Má ơi!".

Đánh giá của bạn về bài viết
  •  Bình thường
  •  Hay
  •  Rất hay
vote result
Lê Đức Quang (Khánh Hòa)
[Quay lại]
3 ý kiến

Bài được chọn đăng

Bài dự thi