Chiếc Mobylette

Thứ Ba, 22/11/2011 16:01

Hồi đó, khi tôi học lớp hai, ba tôi thường đưa rước tôi đi học bằng chiếc xe Mobylette tồi tàn; đôi khi vì xe quá yếu, chạy không nổi nữa, ba tôi phải đạp phụ thêm bằng chân.

Một hôm, khi đi đến cây cầu sắt gần nhà, ba tôi dừng xe lại, hối hả xuống xe và bảo tôi cùng phụ đẩy một chiếc xe ba bánh chở đầy mía mà bác kéo xe đang gò lưng cố hết sức bình sinh cho xe lên dốc, nhưng dường như nó đứng chựng lại trước dốc cầu. Chiếc xe nhờ được thêm hai người nữa tiếp sức nên đã dễ dàng vượt lên.
   
Ba tôi luôn nhắc nhở, dạy bảo và làm gương cho tôi bằng những việc làm cụ thể như vậy.
 

Ảnh minh hoạ: Internet
   
Lúc học ở Sài Gòn, có lần tôi đi về Mỹ Tho bằng xe đạp cùng với nhóm bạn trên đường đi đến Bến Lức. Trời ập mưa, người ta nhào ra xúc lúa đang phơi ngoài đường. Thấy vậy, tôi lập tức quăng xe đạp và chạy bổ vào chụp một cái thúng xúc lúa ào ào mang đổ vào nhà cùng với họ.
   
Cả nhóm bạn thấy vậy cũng nhào vô, mỗi đứa phụ một tay. Xong đống lúa thì trời mưa to, cả bọn chúng tôi mới đứng thẳng lưng lên thở phào. Tụi bạn hỏi: “Người quen của mày hả?”. Tôi cười và nói tỉnh bơ: “Quen biết gì đâu?”. Cả nhóm cười rộ lên.
   
Chúng tôi được chủ nhà thết đãi một bữa cơm nguội với tương kho tép mở ăn kèm với dưa leo non, được hái ngay sau nhà, để nguyên trái ăn ngọt lịm, rồi đợi hết mưa mới tiếp tục cuộc hành trình.
   
Có phải bằng đạo đức và lối sống của ba mà tôi giúp người khác như một phản xạ?
   
Ba tôi đã mất ngày 25 tháng chạp năm 2009 nhưng đến nay hình ảnh ba và những lời giáo huấn của ông vẫn còn in đậm mãi trong tâm trí tôi. Tiếc là bây giờ đôi lúc lòng tốt lại bị nghi ngờ. Suy nghĩ thay đổi dần làm cho những cử chỉ đẹp trở nên hiếm hoi!
Đánh giá của bạn về bài viết
  •  Bình thường
  •  Hay
  •  Rất hay
vote result
Lê Phương (minhanh02101973@yahoo.com.vn)
[Quay lại]
1 ý kiến

Bài được chọn đăng

Bài dự thi