Nhưng con yên tâm sao được mẹ ơi!
Con thương bố, thương mẹ nhiều lắm. Bố mẹ đã cơ cực cả một đời vì anh em chúng con, để chúng con thoát được kiếp nghèo khó tủi nhục đeo đẳng gia đình mình từ mấy đời nay.
Mẹ vẫn nói, mẹ tuổi Sửu, là số con trâu, nên suốt đời phải cực nhọc, mang lấy khổ vào thân. Ngày nhỏ còn thơ dại, con đâu hiểu được nỗi lòng ấy của mẹ. Chỉ khi lớn lên, con mới hiểu được rằng đó không chỉ là câu nói vui thường ngày của mẹ, mà là cả một phận đời đã đeo đẳng mẹ từ bao năm nay.
Mẹ là số con trâu!
Nhớ ngày còn ông nội khắc nghiệt, đã bao lần mẹ muốn khóc cũng không được khóc. Người ta nói chỉ những giọt nước mắt của đàn ông mới chảy ngược vào trong. Nhưng mẹ của con vẫn phải nuốt nước mắt để nuôi anh em con khôn lớn.
Có lẽ không ai có thể nhớ được hết những trận đòn của ông nội, những lần ông quẳng tất cả đồ đạc của nhà mình ra ngõ đuổi đi. Những lúc đó, con sợ hãi khóc thét lên. Mẹ ôm con mà không dám khóc, vì mẹ khóc, ông nội lại quát rằng: “Mày ăn vạ tao mà khóc phải không?”
Những đêm khuya, khi con đói ăn, quấy khóc, mẹ dỗ dành thế nào cũng không nín. Ông nội thức giấc, mắng mẹ rằng: “Mày cố tình làm con mày khóc để tao mất ngủ phải không?”
Những lúc đó, mẹ không dám thanh minh gì, chỉ một mực xin lỗi ông. Rồi mẹ lại ôm con vào lòng, cho con bú, để con quên đi cơn đói. Nhưng con vẫn khóc, vì không có sữa. Mẹ khóc theo, nhưng không dám khóc to, sợ ông nội nghe được. Chỉ có những dòng nước mắt ấm nóng chảy xuống má con.
Con thương mẹ nhiều lắm! Mẹ của con!
Bị ông nội đánh mắng, đuổi đi, vậy mà công việc của ông vẫn một mình mẹ âm thầm làm lụng, không nửa lời ca thán. Ruộng của ông, mẹ vẫn cấy, cuối mùa đủ thóc cho ông. Ông làm bất cứ việc gì, mẹ dù bận đến đâu cũng chạy lại: “Bố cứ nghỉ đi, để con làm cho”. Chẳng việc gì của ông mà không có bàn tay mẹ.
Thế mà những gì ông dành cho bố mẹ, cho gia đình mình chỉ là những trận đòn, những lần quăng hết đồ đạc đuổi khỏi nhà.
Cho đến bây giờ, con vẫn không hiểu tại sao ông nội lại khắc nghiệt với mẹ, với gia đình mình đến vậy.
Mẹ làm quần quật suốt ngày. Nhưng ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám mặc. Con nhớ đã không biết bao nhiêu mùa rét, mẹ bảo sẽ mua áo khoác cho mình. Nhưng rồi, khi mùa đông đến, mẹ lại bảo sắp ấm rồi, để mùa sau sẽ mua. Bao mùa rét qua đi, mẹ vẫn có độc một chiếc áo mút từ ngày còn con gái.
Mẹ lúc nào cũng lo anh em con không được bằng bạn, bằng bè mà đâu nghĩ rằng cả đời mẹ chẳng dành chút gì cho riêng mình. Bao nhiêu yêu thương mẹ đều dành hết cho chúng con. Cả một đời lam lũ, tảo tần cũng vì chúng con.
Con biết, đêm nay mẹ sẽ lại không ngủ. Nhưng mẹ không được ôm con vào lòng như ngày trước nữa. Vì đứa con của mẹ bây giờ đã lớn khôn, đã biết theo đuổi những chân trời mơ ước và hoài bão. Con không còn được như ngày nào, miệng ngậm vú mẹ nhưng vẫn quấy khóc vì đói để mẹ cũng phải khóc theo nữa.
Mẹ thương yêu của con! Mẹ hãy cứ tin vào anh em chúng con, những đứa con mà mẹ đã dành trọn cả cuộc đời để chăm bẵm, gửi gắm, hy vọng. Chúng con sẽ bù đắp cho những buồn đau, tủi nhục mẹ đã đi qua và sẽ làm được điều mà bố mẹ mong mỏi cả một đời: Thoát kiếp con trâu!
Mẹ là số con trâu – để đưa chúng con đến những miền mơ ước!
Xin gửi những lời thương yêu và tôn kính nhất đến mẹ Hoàng Thị Sửu, thôn Tiền Phong, xã Chi Lăng, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình.