Sống ở bãi biển

Thứ Bảy, 06/09/2008 23:06

Suốt cả tháng nay, thằng Bảy chẳng làm được “phi vụ” nào. Nó ăn uống thất thường, đói khát, sống vất va vất vưởng. Theo như lời kể của đám móc túi ngoài bãi biển, thằng Bảy quê ở ngoài Bắc. Năm mười ba tuổi, cha chết, mẹ có chồng khác, nó cãi vã với ông dượng rồi đón xe đi hoang đến bãi biển du lịch này hành nghề móc túi, đến nay đã ba năm

Có lần nó giật được giỏ tiền của bà Tây, trong đó ngoài tiền Việt Nam còn có một ngàn đô la, kèm theo cái máy hình. Đồng tiền bất chính thằng Bảy thấy lạ lắm, hối hả vào túi ngược lại cũng mau chóng đi ra. Chẳng hiểu sao, tiền xài đâu hết veo, bây giờ trong túi nó chẳng có đồng nào. Thằng Bảy bắt đầu chán nản cho cái nghề móc túi của mình, lúc có lúc không, tiền trong túi luôn luôn thiếu thốn. Nó mong kiếm một “phi vụ” nào đó ngon lành, có tiền xe về quê, đi học nghề sửa Honda hoặc một nghề nào đó đàng hoàng như người ta cho rồi. Chứ cái nghề móc túi này, lúc may mắn chôm được giỏ tiền người ta có tiền ăn tiêu thì không sao, nhưng xui rủi mà bắt ngay tại trận, người ta xót của đánh người như đánh trái banh, máu mồm máu mũi tuôn ra, nếu không chết thì cũng đau bệnh, tuổi thọ tính bằng ngày tháng. Người đứng xem, chẳng ai thương tình bênh vực cho thằng móc túi cả, ngược lại còn xúm lại đánh cho đã tay. Thôi, bỏ nghề đi cho rồi! Nhưng bỏ nghề rồi, ở đây nó sẽ làm gì? Ai dám thuê mướn một người làm công không quen biết, không một tờ giấy tùy thân? Bây giờ làm gì để có miếng ăn?...

Có tính toán làm gì cũng để từ từ rồi tính, cái trước mắt bây giờ là thằng Bảy phải kiếm miếng ăn vào mồm. Nó phải tìm cách chôm xe đạp, hoặc giật cái giỏ xách du khách, lấy tiền, mua thức ăn mới bỏ vào mồm nhai được. Thằng Bảy ngồi dậy, mệt mỏi nhìn du khách đến biển chơi. Du khách đến biển để được hóng gió mát, nghe tiếng sóng vỗ rì rào, ngắm cảnh bình minh hoặc hoàng hôn, tắm cho thỏa thích. Ngược lại, thằng Bảy ở biển thì thích ngắm du khách sơ hở để kiếm tiền! Khách lưa thưa rải rác, toàn là mấy cô bác bán hàng cua ghẹ, cốc ổi, kẹo kéo, thuốc lá, nước sâm lạnh, mấy ông chụp hình dạo... những người lấy bãi biển làm đất sinh sống của mình. Những người này quá quen mặt, hơn nữa nghèo khổ chẳng có tiền nhiều mà móc. Thằng Bảy những lúc chôm được chiếc xe đạp, có tiền, thường hào phóng dắt đám móc túi đi nhậu rượu trắng, nói: “Làm đĩ chín chỗ, còn một chỗ lấy chồng”. Ý nó muốn nói, có ăn cắp thì cũng ăn cắp những người giàu sang, rảnh rỗi xuống biển chơi bời hóng mát, còn những người quen mặt nghèo khổ ở biển thì tuyệt đối không đụng tới. Nói thì nói vậy, lúc có tiền thì nó thực hiện đúng nguyên tắc, còn đói quá nó cũng chôm ẩu làm càn. Ngay bây giờ đây, nó muốn làm càn cũng không được. Nó nghĩ thôi, chờ đứa nhỏ học trò ngây thơ nào xuống biển một mình, hù dọa xin đểu vài ngàn mua ổ bánh mì ăn tạm.

Vừa lúc này, có đôi nam nữ tay trong tay hạnh phúc đi dạo bãi biển. Mỗi người cầm một giỏ xách nhỏ, bề ngoài thuộc diện giàu sang, giống như vợ chồng mới cưới đến đây hưởng tuần trăng mật. Họ vừa đi vừa lấy tay chỉ chỉ những cánh dù bay cao ngoài biển, những cánh buồm thể thao... vừa thích thú lấy máy hình ra chụp lia lịa. Họ đang ngất ngây với cảnh đẹp nơi đây, tự nhiên và vô tư, không chú ý đến ai. Thằng Bảy nhìn cặp khách, liền nghĩ ngay đến ổ bánh mì, dĩa bánh xèo, tô bún bò có cục thịt giò to tướng nóng hổi. Thằng Bảy nghĩ đúng là đang buồn ngủ, lại gặp được chiếu manh. Đang đói khát, có người vô tình mời đi ăn tô bún, quả thật may mắn! Thằng Bảy hối hả ngồi dậy, lấy tay phủi đất cát, rình mò đi theo cặp khách, giống như con thú đang ngủ vùi ở bãi cát rũ mình mấy cái rồi đi tìm mồi. Cặp khách dừng lại ngồi vào ghế đá ngắm cảnh nói chuyện, thằng Bảy sợ phát hiện cũng dừng lại, lẩn tránh phía sau gốc dừa hoặc cây dương, giả vờ là người đàng hoàng, huýt sáo, đứng ngắm biển, làm bộ làm tịch giống như người yêu thiên nhiên cảnh đẹp. Cặp khách ngắm cảnh nói chuyện chán chê, đứng dậy đi tiếp. Thằng Bảy cũng rình mò tiếp tục bước theo sau, giống như người thợ săn âm thầm đuổi bắt con mồi, chỉ khác một điều là người thợ săn đường đường chính chính, còn nó luôn sợ sệt những người xung quanh phát hiện, đánh cho vỡ mồm.

Trời đã trưa, có lẽ cặp khách đã mệt, nên ghé vào nhà hàng bên bờ biển ăn uống thứ gì đó. Ở nhà hàng, nhiều vệ sĩ có khuôn mặt lạnh lùng đứng bảo vệ, canh chừng an ninh bảo đảm cho du khách. Thằng Bảy là dân móc túi, không thể vào đây được. Cho dù nó có tiền, nhìn bề ngoài của nó dơ dáy, ăn mặc rách rưới, nó có vào người ta cũng lôi ra cho khỏi dơ bẩn quán. Thằng Bảy hết cách, đứng ở ngoài thèm thuồng nhìn người ta ăn uống. Đến đây, nó đã bắt đầu thấm mệt. Ổ bánh mì, dĩa bánh xèo, tô bún nóng hổi, bốc hơi thơm ngát, thoáng qua trong đầu nó rồi tan biến. Cái ước nguyện làm một phi vụ ngon lành, có tiền về quê học nghề, cũng tan thành mây khói. Thay vào đó nó cảm thấy đói bụng, ruột gan cồn cào. Nó thất vọng, chán nản cuộc sống vô cùng, đi tìm “con mồi” khác. Khách ở biển hôm nay không đông đúc. Có nhóm học sinh chơi với nhau, có gia đình tổ chức ăn uống, có cặp tình nhân ngồi ghế đá, có người ngồi hóng biển một mình, khoảng cách không xa không gần. Theo kinh nghiệm móc túi của thằng Bảy, một là khách đông như ngày lễ, hai là khách vắng vẻ như ngày biển động, như vậy mới dễ móc túi. Khách đông người với người gần nhau, dễ tiếp cận móc túi, không ai chú ý. Khách vắng, nếu có giật giỏ xách, người mất cắp có phát hiện la toáng lên, những người xung quanh không kịp đến giúp đỡ. Khách bình thường, khó tiếp cận móc túi đã đành, nhưng nếu có giật cái giỏ xách mà bị phát hiện, khó có đường thoát thân. Thằng Bảy lang thang nhìn soi mói du khách đến biển chơi, nhưng không có ai sơ hở cả. Tiền bạc mà, người ta giữ bo bo, làm sao sơ hở cho được! Nó cảm thấy bất lực và yếu đuối, nhìn người nào cũng lạnh lùng, dữ tợn, nếu có lỡ sờ vào cái giỏ đồ kiếm vài ngàn, người ta sẽ đánh cho nhừ xương ra. Những lúc đói quá, trong lòng nó quay ngược sang trách móc người ta ác độc, sao không sơ hở để nó kiếm ít tiền mua thứ gì đó ăn cho đỡ đói!

Khoảng 3 giờ giờ chiều, thằng Bảy từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn thứ gì, bụng đói quay quắt. Nó mệt lắm, đến độ không còn sức “đi làm” nữa, thì cặp khách giàu sang hồi sáng nó theo rình mò lại ra biển tắm. Nhìn thấy “con mồi”, chẳng hiểu sao thằng Bảy không thấy đói nữa. Ngược lại, nó cảm thấy trong lòng hừng hực, khỏe hẳn ra. Cặp khách thong thả đi trước, thằng Bảy hối hả ngồi dậy, chậm rãi bước theo sau. Cặp khách đi tới mép biển, thay đồ ra, bỏ trên bờ, chuẩn bị đi xuống biển tắm thì bỗng dưng dừng lại. Chàng trai nói: “Không biết bỏ đồ đây có ai chôm không?”. Cô gái nói“ Em thấy mấy người xung quanh đây, cũng bỏ đồ trên bờ”. Chàng trai nói: “Anh có cầm theo cái bóp tiền, máy hình, sợ!...”. Cô gái: “Mình xuống biển tắm, nhìn lên bờ, mà sợ gì?”. Nói xong, chàng trai và cô gái chẳng lo gì cả, cầm tay nhau nhảy ào xuống biển. Thằng Bảy rón rén đến gần đống đồ, nhìn qua ngó lại những người xung quanh, nhưng chưa dám làm gì. Nó kiên nhẫn đợi khi nào cặp khách mải mê tắm biển, lơ đễnh, những người xung quanh không chú ý, mới dám xuất chiêu. Cặp khách lúc đầu chú ý đến giỏ đồ, sau vui quá quên hẳn đi, chơi trò cút thi, xem thử ai hơi dài hơn ai. Một, hai, ba, ở dưới biển cặp khách thi nhau cút dưới nước. Ở trên bờ, thằng Bảy nhìn láo lia thấy an toàn, cũng đếm một, hai ba, chôm đống đồ, chuồn thẳng!...

“Xung kích”, người giữ an ninh trật tự ở biển, đại diện cho pháp luật. Trong danh sách từ trung cấp cho đến đại học, không thấy có trường nào tên “xung kích” cả, nhưng những người dân ở biển thường thấy họ mặc áo màu xám tro, tay cầm dùi cui, mặt đen đúa, lạnh lùng, thỉnh thoảng thường chắp tay sau lưng, đi một vòng dòm ngó dưới bãi biển. Họ đi đến đâu, mấy ông bán kẹo kéo, cô bác bán hàng rong cua ghẹ, bánh tráng, sâm lạnh, em bé bán đậu phụng, thuốc lá... thấy họ là sợ chạy te te, thiếu điều té đái trong quần. Họ đi rồi, đâu cũng vào đấy, cô bác bán hàng rong quay lại bãi biển buôn bán như cũ. Có lần, cô Thân đang bán con ghẹ to ú cho khách thì xung kích xuống biển, sợ quá quẩy gánh bỏ chạy. Xung kích đi rồi, cô quay lại chỗ cũ thì khách đi mất tiêu, chẳng chịu trả tiền. Cô bực tức lắm, chẳng chịu chửi khách ăn chạy, mà quay ngược sang xung kích mà chửi: “Lũ thất đức!”. Có người khách đang ăn ghẹ của cô, thấy lạ hỏi: “Sao chị thấy xung kích lại gánh chạy?”. Cô Thân nói: “Tụi nó cấm, không cho bán!...”. Người khách ngạc nhiên: “Thế sao họ lại không cho bán?”. Cô Thân lắc đầu, nhún vai: “Biết gì đâu mấy ông bà có chức có quyền! Tui mà biết được, chết liền!”.

Độ nửa giờ sau, thằng Bảy bị hai anh xung kích bắt tréo tay ra sau, dẫn dọc bãi biển về đồn. Thằng Bảy lom khom đi, mình mẩy “bầm dập”, chẳng ai đánh mà khai to: “Trời ơi! Tui mới ăn cắp được 5 triệu bạc, kèm theo cái máy hình, bị xung kích bắt lấy rồi!”. Có nhiều người hiếu kỳ xúm lại xem thử mặt thằng móc túi. Có người nói: “Cũng may! Có mấy anh xung kích bảo vệ an ninh ở biển, còn không, cái đám móc túi này lộng hành ai chịu nổi!”. Có một ông vạm vỡ, nghĩ tức sao đó, chồm đánh hôi thằng Bảy một đấm cho đã tay, rồi nói: “Hồi bữa con tao ra biển chơi, bị mất chiếc xe đạp, thằng này lấy chứ ai nữa! Bắt nhốt, đánh một trận, cho chừa thói ăn cắp!”. Có người đứng nhìn thằng Bảy biết đó là tên móc túi, đáng bắt đánh lắm, nhưng họ thấy thằng bé bị cột tréo tay khổ sở là thương tâm, im lặng. Còn thằng Bảy bị bắt rồi mà cứ rướn cổ lên la: “Trời ơi! Tui ăn cắp 5 triệu bạc, kèm theo cái máy hình, bị xung kích bắt lấy rồi!”. Nó cố la thật to cho mọi người đều nghe!

Một thời gian sau, thằng Bảy lại xuất hiện ở bãi biển, trông ốm nhom thảm hại. Thằng Hùng, người địa phương, hễ cha mẹ đánh là đi hoang ra biển làm nghề móc túi, vài ba ngày thì về, cha mẹ đánh thì lại tiếp tục ra biển. Hôm thằng Bảy bị xung kích bắt, thằng Hùng nhìn thấy, thương đàn anh lắm, nhưng chẳng dám giúp được gì. Bây giờ gặp đàn anh, thằng Hùng vui mừng, thắc mắc hỏi:

- Em thấy lạ quá! Hôm bữa bị xung kích bắt, anh cố la to mãi cái câu “Tui ăn cắp được 5 triệu bạc, kèm theo cái máy hình, bị xung kích bắt lấy rồi!” chi vậy? Anh không la, biết đâu chừng, người ta thương tình tha cho mình!

Thằng Bảy nổi nóng:

- Mẹ kiếp, mình có tội, có bắt nhốt, đánh làm sao cũng được! Nhưng tao phải la to cho mọi người nghe. Nếu không la, mình rình mò khổ cực bị “tụi nó” ăn ngang, tao tức lắm!

Thằng Hùng không hiểu, ngạc nhiên hỏi:

- Sao lại tức?

Thằng Bảy kinh nghiệm nói:

- Lần trước tao chôm được 7 triệu đồng, bị xung kích bắt, tưởng đâu nhừ xương ra. Ai ngờ, đám xung kích đó không đánh đập chi cả, ngược lại còn dẫn tao đi nhà hàng ăn, cho tao hai trăm ngàn, rồi tha về. Tao đoán biết, số tiền đó xung kích nó nuốt tươi luôn, không nộp cho Nhà nước đâu! Vì vậy, tao mà không ăn được, tao la toáng cho mọi người cùng biết, đừng hòng nó ăn!

Thằng Hùng nổi nóng:

- Sao anh không đi kiện, cho chết cha tụi nó luôn?

Thằng Bảy tỏ vẻ hiểu biết:

- Mình là dân ăn cắp, cô thân độc mã, sao lại đi kiện người có chức có quyền? Mày ngốc quá!

Truyện ngắn của Lê Đức Quang
[Quay lại]