Trong khi đó, người cha và người mẹ ngồi khóc sụt sùi. Tòa và viện thì nhẹ nhàng xét hỏi từng câu bởi đây là một “vụ án gia đình”...
“Nồi da xáo thịt”...
Theo hồ sơ, ông Ch. được UBND xã T. - Tiên Phước (Quảng Nam) cử làm tổ trưởng tổ đoàn kết thôn H. Tuy làm trưởng tổ đoàn kết nhưng ông nhậu nhẹt liên miên, say về thường nói năng to tiếng, mắng vợ nhiếc con. Không ít lần giữa ông và các con lớn tiếng xung đột. Năm 2001, cũng vì rượu mà giữa ông Ch. và con trai lớn là Trương Ngọc Phú đã xảy ra xô xát. Phú bóp cổ cha nhưng được mọi người can ngăn. Sau đó Phú bỏ đi biệt xứ, đầu năm nay mới về lại quê hương.
Ngày 3-9, đi làm về, ông Ch. và Phú rủ thêm một số hàng xóm đến nhà uống rượu. Tàn cuộc, mọi người ai đã về nhà nấy thì giữa ông Ch. và Phú xảy ra cãi vã. Do Phú chửi bậy nên ông Ch. dùng chân đá vào mông Phú hai cái. Bị đá, Phú liền bẻ đoạn tre cột màn đánh lại cha. Người mẹ thấy vậy vào can. Ông Ch. bỏ đi ra ngõ và nói: “Tau không giáo dục được mi thì tau báo với chính quyền”. Nghe vậy, Phú liền cầm đoạn tre chạy theo đánh liên tục nhiều cái vào người và đạp vào đùi làm cha ngã ngửa.
Ông Ch. kêu cứu, la làng. Lúc này T., em ruột Phú vừa đi làm về vội chạy lại đỡ ông Ch. dậy. Ông Ch. bảo T. đưa đi báo công an. Nghe cha nói, Phú từ trong nhà chạy ra, nhặt một đoạn củi ném nhưng không trúng rồi xông vào dùng tay đánh ông Ch., T. can và nói: “Có gì thì ổng cũng là cha mình”. Phú liền bỏ đi nhưng đợi lúc T. vào nhà uống nước thì quay lại tiếp tục đánh cha. T. nổi nóng lấy rựa ra thì Phú mới chịu bỏ chạy. T. tiếp tục đỡ cha dậy và đưa đi báo công an. Hai cha con dẫn nhau đi được một đoạn thì Phú lại lù lù chặn đường, xông vào đánh cả cha lẫn em. Sẵn rựa trên tay, T. chém Phú nhiều nhát cho đến khi được hàng xóm can ra.
Bài học gia đình!
Ông Ch. bị Phú đánh gây thương tật 2%, còn bản thân Phú sau khi bị T. chém được mọi người đưa đi cấp cứu, ra viện với thương tật 24% vĩnh viễn. Sau đó, Công an tỉnh Quảng Nam đã khởi tố T. về tội giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh. Với Phú, kẻ bất hiếu đánh cha bị thương, đáng ngạc nhiên là cơ quan tố tụng chỉ xử lý hành chính.
Tại tòa, ông Ch. hối hận nghẹn ngào: “Cũng do tui sai, tui hay uống rượu, không làm gương tốt cho các con nên mới có ngày hôm nay. Từ nay tui xin hứa sẽ bỏ rượu và làm lại từ đầu”. Người mẹ thì chỉ biết ngồi khóc mà nhìn hai đứa con và chờ tòa tuyên án.
Dù là nạn nhân nhưng dường như Phú không hề được một chút cảm thông nào của mọi người. Phú chỉ biết lạnh lùng đòi đứa em trai vừa tròn 18 tuổi của mình bồi thường hai khoản tiền: Một là tiền thuốc 1,5 triệu đồng; hai là tiền mất thu nhập 1,2 triệu đồng. Có thể việc Phú đòi hỏi quyền lợi là hợp pháp nhưng điều làm người tham dự phiên xử phẫn nộ là Phú không hề tỏ ra một chút hối hận về sự bất hiếu, cũng là nguồn cơn gây ra vụ án của mình.
Tòa, viện hỏi Phú từng câu: “Anh đánh cha mình, anh có cảm thấy tội lỗi không? Khi anh nằm bệnh viện, mẹ anh đến lo cho anh từng ngày, bây giờ anh đòi tiền của em anh, cũng là tiền của cha mẹ anh, anh có thấy bất nhẫn không?”... Từng câu hỏi nghiêm khắc vang trong phòng xử như từng lời buộc tội, vậy mà Phú vẫn trơ ra, cứ một mực đòi em phải bồi thường đủ số tiền mình yêu cầu.
Khi công tố viên đề nghị phạt T. từ sáu tháng đến 12 tháng tù, ông bà Ch. tái xanh mặt mày vì T. là lao động duy nhất trong nhà. Tuy nhiên, phiên xử kết thúc có hậu khi tòa nhận định bị cáo có nhiều tình tiết giảm nhẹ như nhân thân tốt, phạm tội lần đầu, do bị ức chế tột độ, nạn nhân có lỗi lớn... nên chỉ tuyên phạt một năm án treo theo khoản 1 Điều 95 BLHS. Về mặt dân sự, tòa nhận định nạn nhân phải chịu một nửa thiệt hại và chỉ tuyên T. phải trả hơn một triệu đồng.
Sau phiên xử, ông bà Ch. tíu tít vui mừng bên đứa con trai tội nghiệp. Trong lúc đó, kẻ bất hiếu cúi gầm mặt, một mình lầm lì bước nhanh ra khỏi sân tòa...
|
Có nên tha kẻ bất hiếu?
Trong vụ án này, việc Phú đánh cha có tính hệ thống, liên tục: Đầu tiên, Phú bẻ cột màn để đánh. Khi người mẹ can ngăn và ông Ch. bỏ ra trước ngõ, Phú cầm đoạn tre chạy theo đánh liên tục nhiều cái vào người và đạp cha ngã ngửa. Sau đó, Phú nhặt một đoạn củi ném rồi xông vào dùng tay đánh tiếp. Khi em trai can, Phú đợi cho em đi uống nước rồi lẻn tới tiếp tục hành hung cha. Đến lúc em trai đưa cha đi báo công an, Phú lại chặn đường hành hung.
Hành vi bất hiếu của Phú vừa vi phạm nghiêm trọng đạo đức xã hội vừa thỏa mãn cấu thành tội cố ý gây thương tích theo điểm đ khoản 1 Điều 104 BLHS (cố ý gây thương tích dưới 11% nhưng thuộc trường hợp phạm tội “đối với ông, bà, cha, mẹ, người nuôi dưỡng, thầy giáo, cô giáo của mình”). Vì thế, theo chúng tôi, việc cơ quan tố tụng chỉ xử lý hành chính Phú là không nghiêm, không có tác dụng giáo dục, răn đe, nhất là trong tình hình cả nước ta đang đẩy mạnh việc chống nạn bạo hành người già, trẻ em như hiện nay. |