Trứng chọi đá

Tin mới

02/12/2011 11:00

Nghe có vẻ phi lý, khó tin quá phải không các bạn? Nhưng đó là một “đề bài làm văn” khó nhất trong cuộc đời buộc tôi phải chứng minh đó các bạn ạ!

Tôi may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình hiếu học của một vùng quê nghèo. Năm tôi lên 8 tuổi, mẹ tôi qua đời vì lao lực. Đó cũng là năm tôi nhận ra mình không thể cao hơn được nữa, tôi bị tật (lùn).

Mỗi ngày ba đều phải cõng tôi đến trường trước sự cười cợt của đám bạn và nhìn ngó của mọi người. Mặc dù bị xem như “người ngoài hành tinh”, tôi vẫn quyết tâm đi học đều đặn cho ba tôi vui lòng. Tôi bỏ ngoài tai những lời chọc ghẹo của những người ác ý, những ánh mắt hiếu kì của bạn bè cùng trang lứa. Cuối cùng, tôi cũng hoàn thành  chương trình phổ thông trong sự cố gắng không ngừng nghỉ.

Hồi đó, ngay đối với những học sinh bình thường, hai chữ đại học là cả một niềm mơ ước. Đối với tôi, một đứa trẻ tật nguyền thì lại càng xa vời.

Hôm đón xe lên Sài Gòn, cha con tôi tình cờ gặp một người hàng xóm. Vừa trông thấy ba tôi, ông ta hỏi: “Ông đưa nó đi đâu vậy?”. Ba tôi trả lời: “Đi thi đại học”. Rảo nhìn qua cái thân hình “ống tre” của tôi, không nói lời nào thêm, một cái nguýt dài kèm theo sau là một câu cụt ngủn: “Hừm, trứng mà đòi chọi với đá”.

Một khoảnh khắc trầm lắng chiếm lấy hai cha con tôi sau câu nói có vẻ khinh miệt đó. Ba tôi không nói gì và nhìn tôi với vẻ mặt hơi lo ngại của một ông già khắc khổ. Còn tôi, với suy nghĩ của một đứa trẻ lúc đó, tôi chỉ kịp im lặng và nhìn ông bằng ánh mắt tự ái đến tuột cùng: “Tôi sẽ cho ông thấy, trứng cũng có thể chọi bể đá đấy”. 

Ngồi lên xe và tiếp tục cuộc hành trình, thay vào sự hứng khởi vui sướng vì lần đầu tiên được vào thành phố và chìm đắm trong những giấc mơ tuyệt đẹp về tương lai, đầu tôi bắt đầu ngổn ngang suy nghĩ về câu nói của ông hàng xóm đáng ghét.
 
Trong tôi, sự lo lắng thật sự đang lớn dần. Liệu mình có làm được không, một học sinh nghèo của một vùng quê lạc hậu “đi chọi” với những đứa trẻ thành phố, vốn đã quen với cuộc sống văn minh, hiện đại?
 
Lời miệt khinh của ông hàng xóm như một thách đố ám ảnh tôi từng giờ từng phút trong những ngày tháng ấy. Suy suy, nghĩ nghĩ mãi, tôi đã đi đến một quyết định “trọng đại” : Phải thi đậu bằng mọi giá!

Thế là, dù cho thành phố đẹp như thế nào, xe cộ, nhà cửa đông đúc ra sao, bấy giờ đối với tôi không còn quan trọng nữa. Tôi lao vào ôn luyện cật lực trong sự lo lắng của ba. Tôi muốn cho ông hàng xóm đó biết rằng tôi cũng có quyền được thi đậu.
 
Như một sự cưỡng ép chính mình, tôi không cho phép mình thi rớt với bất cứ lí do gì. Tôi tranh thủ từng giờ và tận dụng mọi nơi để ôn lại bài, cẩn thận đến từng câu chữ, kể cả việc phải nghe lời mê tín của bà chủ nhà, không ăn trứng, ăn đậu...
 
Kết quả, tôi trúng tuyển của cả 3 trường mà tôi nộp đơn và là người duy nhất của làng năm đó đậu đại học.
 
Giờ đây, tôi đã có được một công việc ổn định ở Sài Gòn, tuy chưa thể gọi là thành công gì to tát nhưng đó là kết cả một quá trình nỗ lực quyết tâm đi tìm câu trả lời cho lời miệt thị năm xưa.
 
Câu chuyện này, tôi kể ra đây không chỉ với mục đích của một bài dự thi mà muốn gửi đến những bạn trẻ có khát khao vươn lên, khát khao thành công trong cuộc sống, đặc biệt là những bạn có hoàn cảnh như tôi hiểu một điều rằng: Mọi thất bại hay cản trở đều là cơ hội, hãy tận dụng nó một cách triệt để. Không có gì là không thể nếu chúng ta thật sự cố gắng hết mình cho một mục đích tốt đẹp, cho dù đó là việc “đem trứng chọi đá”.

Tôi không buồn giận ông hàng xóm mà thầm cám ơn đã cho tôi gặp ông trong chuyến xe hôm đó, nhờ có lời chế giễu của ông mà tôi đã có được một “đề bài” quá giá trị.
Phạm Thị Khánh Xuân (TPHCM)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất