Vươn lên bằng nghị lực

Thứ Năm, 23:02  12/05/2011

Võ Phú Cường chào đời năm 1970 tại ấp Phú Linh, xã Bình Giã, huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Như bao trẻ bình thường, khởi đầu, Cường có một cơ thể khỏe mạnh, tứ chi lành lặn.

Cuộc sống đang yên bình thì bất hạnh ập tới, năm lên 2 tuổi, sau một cơn sốt, hai chân Cường tê dại rồi teo dần. Cha mẹ Cường buổi ấy không biết con mình vì sao chẳng còn đứng được. Mãi về sau, khi có điều kiện đưa con về TP chữa trị, họ mới hiểu đó là di chứng của bệnh sốt bại liệt.

Tuổi đến trường, Cường được các chị thay nhau đưa đón mỗi ngày. Kể ra thì tạo hóa cũng công bằng, đôi chân vô dụng được bù vào bằng bộ óc thông minh, bén nhạy. Cường học đâu nhớ đó, đều đặn lên lớp và luôn đạt thứ hạng cao. Khi bắt đầu sang bậc trung học, không muốn phiền việc đón đưa, Cường đã tự mình chống nạng đến trường cách nhà non cây số. Cuối cùng, Cường cũng tốt nghiệp THPT. Đến lúc này, không thể tiếp tục học lên cao hơn vì gia cảnh quá khó khăn và sức khỏe cũng không cho phép, Cường quyết định học lấy một nghề để có thể tự mưu sinh. Sau nhiều ngày suy nghĩ đắn đo, Cường chọn học ngành điện cơ.
      

  
Một năm sau, với mảnh bằng chứng nhận, anh thuê đất gần chợ làng, mở tiệm quấn, sửa mô-tơ. Cái tiệm nhỉnh hơn chục mét vuông, lúc nào cũng chất đầy máy móc hư hỏng. Uy tín của Cường ngày một tăng cao nhờ sự tận tâm, vui vẻ, chữa hỏng hóc rất hay. Cường còn làm bao người phải kinh ngạc, khi tự mình lên, xuống giếng sâu gần 20 m ráp bơm nước chỉ với đôi tay vạm vỡ...

Một cô gái ở cùng làng, cám cảnh chàng trai hiền lành có tật nhưng có tài, đã bằng lòng theo anh về làm vợ. Đám cưới của họ diễn ra trước sự xúc động của thôn làng, bởi ai cũng hiểu đấy là một tình yêu đích thực. Năm đó, Cường 25 tuổi (1995).

Lấy nhau được một năm, đôi vợ chồng trẻ sang xã Bình Trung cận bên, thuê đất để mở rộng mặt bằng. Tại địa điểm mới, Cường còn làm thêm nghề sửa xe đạp. Hai năm sau, từ đồng tiền tích lũy, vợ chồng Cường mua luôn miếng đất 200 m2 đang thuê. Thế là từ đây, một chặng đường mới đầy hấp dẫn đang chờ đợi họ ở phía trước.
 

 
An cư lạc nghiệp, họ bắt đầu mở thêm cửa hàng bán xe đạp. Nhờ cái duyên bán hàng của người vợ, cộng với tài năng của người chồng nên chỉ vài năm sau, cửa hàng bán xe Phú Cường được nhiều người biết tiếng. Vợ chồng Cường bước lên làm đại lý cho nhà cung cấp xe.

Căn nhà buổi đầu nay thành nhỏ lại so với sự bành trướng của việc kinh doanh, không đủ chỗ chứa xe cộ và phụ tùng máy móc nên năm 2007, vợ chồng Cường quyết định xây lại. Ngôi nhà tổng diện tích 470 m2, gồm một trệt, hai lầu trị giá 1,3 tỉ đồng khiến mọi người quá ngỡ ngàng. Bởi ngay cả biết bao thanh niên cùng trang lứa, cơ thể lành lặn, có đủ điều kiện thuận lợi cũng chẳng mấy ai làm nên cơ nghiệp được như Cường.

Thế là chỉ sau 15 năm, kể từ ngày chung lưng đấu cật, vợ chồng Cường đã có một khối tài sản trong tay ước chừng vài tỉ đồng, một con số mà nhiều người mơ không thấy.

Tuy đã giàu có nhưng Cường không hề thay đổi lối sống, anh vẫn tự mình sửa xe đạp, quạt điện, bơm nước và đi ráp bơm cho khách như ngày nào. Vợ anh phụ trách việc giao dịch mua bán. Họ chỉ thuê thêm một thanh niên để đỡ đần cho Cường những việc nặng nhọc mà anh không thể làm được.

Hỏi về dự định tương lai, Cường nói: “Chỉ mong sao có sức khỏe tốt và con cái ngoan ngoãn, ăn học nên người”. Một ước mơ hết sức giản dị như chính con người của anh!
Sơn Khê
[Quay lại]
  Các tin khác
Người lao động TV
Thăm dò ý kiến
Bạn có ủng hộ quy định cấm sinh viên, giảng viên mặc quần jeans đến lớp?
  •  Có
  •  Không
vote result