Mại dâm: quản không được thì mở!

Tin mới

08/04/2013 11:19

(NLĐO) - Qua nhiều năm phòng chống, thực tế cho thấy không thể ngăn cấm được hoạt động mại dâm. Nhiều người dân và cả những người làm công tác phòng chống mại dâm cũng cho rằng nên công khai hoạt động này và có sự quản lý chặt chẽ.

Trong văn hóa Á đông nói chung và văn hóa Việt Nam nói riêng, rất khó chấp nhận hoạt động mại dâm. Từ bao đời nay mại dâm luôn bị xã hội kỳ thị, khinh rẻ và vì thế cơ hội để đưa người bán dâm trở về cuộc sống bình thường rất khó khăn. Tuy nhiên, xã hội ngày càng phát triển, cách nhìn nhận về vấn đề này cũng phải ngày càng cởi mở.
 
Nạn nhân hay thủ phạm?

Nhiều bạn đọc cho rằng đừng quá khắt khe với người hành nghề này. Dù muốn hay không, thực tế hoạt động này đã trở thành một nghề để nhiều người nuôi sống bản thân, gia đình. Hành nghề trong sự khinh rẻ của người khác là điều không ai muốn nên nhìn họ ở khía cạnh là nạn nhân hay là thủ phạm cần phải cân nhắc kỹ.
 
Bạn đọc Quốc Thịnh, chia sẻ: Hơn ai hết những người bán dâm luôn hiểu cái nhìn của mọi người về mình nên chẳng ai tự hào, thậm chí dám công khai thừa nhận mình làm nghề này. Tôi thiết nghĩ những người làm nghề này không đáng bị lên án ghê gớm như hiện nay. Cuộc sống quá khó khăn, không việc làm... nên họ mới bán rẻ bản thân và luôn cả danh dự mà bươn chải cuộc sống. Tại sao chúng ta không xem xét thấu đáo hơn nếu không lo được việc làm (an sinh xã hội) thì hãy cho họ hành nghề hợp pháp. Tóm lại, chúng ta phải chấp nhận 2 giải pháp: Lo cho họ có việc làm và nếu lo không được thì công nhận nghề của họ”.
Phụ nữ hành nghề mại dâm chờ khách trên cầu Bông -TPHCM. Ảnh: Quốc Thắng
 
Cám cảnh với phận “bướm đêm”, bạn đọc lấy tên Sáu Xích Lô, chia sẻ: “Đọc bài viết mà thấy đau lòng cho những chị em phụ nữ đã lỡ bước vào con đường "buôn phấn, bán hương". Họ đành phải cam phận chấp nhận cuộc sống tủi nhục suốt đời, và còn biết bao chị em phụ nữ chúng ta cay đắng, tủi nhục buông xuôi thân xác ở các xứ người nữa... Phê phán thì dễ nhưng chúng ta đã làm gì để cho việc này phải chấm dứt”.
 
Nhìn nhận vấn đề ở khía cạnh rộng hơn, bạn đọc Quốc Thái phân tích: Chỉ khi nào vướng vào sự khó khăn không còn lối thoát thì mới biết được nỗi chua xót của cuộc đời. Những người đủ ăn đủ mặc thì ít ngó xuống, dễ dàng lên án người khác yếu thế hơn mình nhưng thực ra cũng chẳng giúp gì được cho ai cả. Còn có những chị em cùng đường nhưng vẫn nâng đỡ nhiều người cùng cảnh ngộ, tạm thời dìu dắt nhau giữ được sự sinh tồn trên cuộc đời. Có lên án thì hãy lên án những tú ông, tú bà, những diễn viên người mẫu mà đi làm cái việc này kìa! Ở VN không công nhận mại dâm là một nghề, nhưng nó vẫn là một nghề từ bao đời nay có cấm có giảm được đâu, nhưng xét cho cùng họ vẫn còn "tử tế" hơn bọn tham nhũng, đục khoét của Nhà nước và của nhân dân”.
Chia sẻ vấn đề trên, bạn đọc Thanh Tú bày tỏ: “Cũng có những số phận nghiệt ngã dẫn đến những hoàn cảnh bán dâm rất đáng thương. Tuy nhiên đa số là do nhận thức yếu kém và bản chất là lười lao động. Tôi cũng xuất thân từ một gia đình nghèo ở tỉnh, thời sinh viên phải làm gia sư rất khổ cực. Ngoại hình tôi cũng dễ nhìn nhưng tôi đã biết vượt qua những cám dỗ của nghề này. Ba mẹ tôi là giáo viên (dù nghèo) nên tôi không thể làm những điều đó. Mong sao các em trẻ bây giờ có nhận thức đúng đắn hơn về cuộc sống để có nghị lực vượt qua những nghịch cảnh số phận! Không phải ai cũng có may mắn có người thân luôn khuyên nhủ, răn đe và tạo điều kiện để vào đời thuận lợi. Hãy chia sẻ với họ hơn là nhìn họ như thủ phạm làm băng hoại đạo đức xã hội”.
 
Hãy cho họ một cơ hội

Trước việc không thể quản được mại dâm, TPHCM và Khánh Hòa đã đề xuất trung ương cho phép quy hoạch một khu vực những ngành nghề “nhạy cảm” để có thể quản lý chặc chẽ, tránh tình trạng mại dâm “lấn” ra cộng đồng. Tuy đến nay những đề án này chưa được thực hiện nhưng đã nhận sự đồng tình của nhiều người, trong đó không ít người là lãnh đạo các ngành liên quan đến phòng chống mại dâm.

Đồng tình với những đề án trên, bạn đọc lấy tên Người Quan Sát, cho rằng: “Hãy nhìn nhận vấn đề này một cách nghiêm túc: đây là vấn đề "bản năng gốc" của loài người. Tại sao phải cấm? và có cấm được không? Còn vấn đề mại dâm có phải là tệ nạn hay không thì tùy vào cách nhìn nhận của mỗi người. Nhà nước cứ hợp pháp hóa để dễ quản lý và có số liệu tương đối chính xác, từ đó mới đề ra biện pháp giữ gìn sức khỏe trong lúc hành nghề... Khi nào họ có thể mưu sinh được thì họ tự giác rời khỏi khu vực "đèn đỏ" thôi, vì trên thực tế nghề này có tuổi thọ không cao. Nếu nhìn vấn đề một cách nhân bản và không bảo thủ, không đạo đức giả chúng ta có thể kiểm soát và hạn chế mại dâm, còn hơn mà ngồi đấy mở chiến dịch bắt cóc bỏ dĩa. Có rất nhiều chị em sau mỗi "dù" là lo chạy đi mua sữa, mua cháo, mua gạo cho mẹ già đau ốm, cho con thơ nhỏ dại…”.
Hành nghề "bướm đêm" luôn bị sự kỳ thị của xã hội.
"Bướm đêm" chờ khách trên cầu Thị Nghè. Ảnh: Quốc Thắng.

Trước lo ngại nếu lập “khu đèn đỏ” thì xã hội sẽ “loạn”, người làm nghề sẽ “vênh mặt” và không muốn thay đổi, bạn đọc Hoàng Lan cho rằng suy nghĩ này là phiến diện. Thái Lan là một đất nước sùng bái đạo Phật nhưng họ vẫn hợp pháp hóa hoạt động mại dâm, vì họ biết đối diện với sự thật phũ phàng "tình dục là một nhu cầu", cũng như cơm, nước vậy. Nên cái nhu cầu nào bị cấm, người ta tìm cách ăn vụng. Vả lại, cái "nghề" này nó mạt hạng lắm rồi, chả có cô gái nào xung phong và công khai hành nghề này đâu? Chẳng qua là họ cùng đường, có đường khác họ sẽ bỏ nghề ngay thôi. Còn đám đàn ông chẳng mấy "tơ tưởng" với họ đâu mà họ “vênh mặt”.
 
Bạn đọc Trần Tài, cho biết: “Cả mấy ngàn năm nay nghề này vẫn luôn hoạt động ở bất cứ quốc gia nào với nhiều hình thức khác nhau. Tôi ủng hộ việc hợp pháp hóa nó với mục đích bảo vệ họ, giảm bớt gánh nặng về chi phí xã hội, nâng cao nhận thức để tránh các căn bệnh xã hội. Đừng vội quy chụp những người bán dâm là lười biếng, ô nhục... Đứng ngoài phán xét rất dễ nhưng hãy tìm cách giải quyết vấn đề cuả họ xem? Và thêm nữa, chúng ta nên xem lại quan niệm về tình dục và tình dục an toàn trong xã hội ngày nay”.
 
Hãy tạo điều kiện để họ đổi nghề

 “Quan trọng là cần tạo điều kiện để các cô gái có thể thay đổi nghề khác nếu muốn. Chúng ta cần công nhận nghề này và có nhà nước quản lý, bên cạnh đó phải truy quét và mạnh tay với bọn ma cô, dắt mối, bọn cho vay...  những kẻ bóc lột tàn tệ các cô gái mại dâm, nghĩa là cần mạnh tay với mại dâm bất hợp pháp. Những cô gái nầy sẽ làm nghề của họ trong những khu vực quy định, được khám chữa bệnh, có thu nhập không bị chiếm đoạt và họ có thể đổi nghề nếu muốn. Không nên đặt vấn đề đạo đức ở đây vì xét cho cùng đây không phải là vấn đề đạo đức mà là vấn đề xã hội” -  bạn đọc Hoàng Long.

“Thời buổi khó khăn hãy để yên cho người ta sống với. Cấm hoài mà có nuôi được người ta đâu. Chỉ cần hướng dẫn cho người ta hành nghề sao cho an toàn không bệnh tật, tránh được tội phạm bảo kê. Hãy tạo điều kiện để họ có thể có được một nghề khác có thể tự nuôi sống bản thân” – bạn đọc Xu Ka
 


 

Phạm Hồ
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất