Trở về sau gần 20 năm mất tích

Tin mới

09/12/2013 21:15

Sau gần 20 năm mất tích trên biển, gia đình đã lập bàn thờ, làm đám giỗ…, một ngư dân đột ngột trở về trong sự ngỡ ngàng của mọi người

Sáng 8-12, rất nhiều người dân thôn Thanh Thủy, xã Bình Hải, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi vui mừng chứng kiến ông Tiêu Viết Thảo (54 tuổi) trở về tụ họp cùng gia đình sau gần 20 năm mất tích.

Lưu lạc đất khách quê người

Gặp chúng tôi khi đang được truyền nước sau nhiều ngày bị suy kiệt, ông Thảo kể: Trước năm 1990, ông Thảo đi bộ đội tại chiến trường Campuchia. Sau khi giải ngũ, ông trở về địa phương làm nghề đi biển. Đến năm 1994, nghe thông tin Phú Quốc có nhiều hải sản quý, ông Thảo đón xe đò vào huyện đảo này nuôi mộng làm ăn bằng công việc đánh bắt hải sản.

Trong 3 năm đầu ở đảo Phú Quốc, ông Thảo thỉnh thoảng gửi tiền về quê phụ giúp gia đình. Đến năm 1997, đảo Phú Quốc cũng như khu vực phía Nam bị một trận bão lớn quét qua khiến người chết, tàu bè hư hỏng rất nhiều. Thời điểm đó, ông Thảo đi trên một chuyến tàu của ngư dân địa phương nhưng may mắn thoát chết. Không còn tàu làm ăn, ông tiếp tục theo một nhóm tàu bạn khác lưu lạc sang vùng biển Campuchia rồi cùng người dân nơi đây đánh bắt hải sản.
Ông Thảo cùng mẹ già và vợ sau gần 20 năm xa cách

Đến năm 2000, ông Thảo rời Campuchia theo tàu cá lưu lạc sang Thái Lan và cuối năm 2011 thì bị cảnh sát bắt khi cùng các ngư dân khác cập bến chuẩn bị bán cá. Sau 2 năm bị giam giữ, tháng 11-2013, ông Thảo bị trục xuất khỏi Thái Lan, chuyển giao cho Lãnh sự quán Việt Nam ở nước này. Được sự giúp đỡ của Lãnh sự quán Việt Nam tại Thái Lan, ông Thảo đã trở về nhà.

“Khi anh Thảo bước xuống máy bay, tôi không nghĩ đó chính là người thân của mình. Bao nhiêu năm mất tích, cứ tưởng anh đã chết. Nhìn thấy anh, cả nhà ai cũng òa khóc. Chị Thơm (vợ ông Thảo) ngất xỉu vì quá vui mừng” - ông Tiêu Viết Thông, em ông Thảo, nói.

Không nhớ mặt con

Trở về sau gần 20 năm lưu lạc, ông Thảo bỡ ngỡ, lạ lẫm từng con đường, lối xóm. Ngay cả 4 đứa con trai của mình, ông cũng không nhận ra được ai. Bởi ngày ông ra đi, đứa con lớn nhất chỉ tròn 6 tuổi, nhỏ nhất vừa mới sinh. Lúc đó, căn nhà của ông là mái tranh vách đất nhưng giờ đã khang trang…

Đưa tay lau nước mắt, bà Thơm tâm sự: “Thấy chồng trở về, tôi không nghĩ đó là thật. Ổng đi biền biệt 20 năm qua, bỏ lại 5 mẹ con bơ vơ, không người nương tựa. Nhiều lúc khổ quá, muốn đi lấy chồng khác nhưng nghĩ đến các con không ai nuôi nên phải ở vậy…”.

Theo bà Thơm, sau khi ông Thảo bỏ đi biền biệt không tin tức, năm 1997, gia đình đã lập bàn thờ. Được 2 năm cúng giỗ thì nghe thầy bói nói ông Thảo chưa chết nên gia đình mới thu dọn bàn thờ. “Không ngờ, chờ đợi mãi thì ổng cũng về thật” - bà Thơm xúc động nói.

Lẫn trong sự vui mừng khi ông Thảo trở về, rất nhiều người không cầm được nước mắt khi thấy bà Dương Thị Bông (mẹ ông Thảo) cứ liên tục cầm tay, rờ rẫm lên mặt con nguyên cả buổi sáng như thể không tin đó là thật. “Mừng lắm, bao nhiêu năm không gặp con, giờ mừng lắm” - bà Bông rưng rưng nước mắt.

Ông Võ Minh Quân, Trưởng Công an xã Bình Hải, cho biết chính quyền xã đang khẩn trương làm CMND, nhập lại hộ khẩu cho ông Thảo để giúp ổn định cuộc sống.

Phó mặc số phận

Giọng nói đứt quãng, ông Thảo cho biết gần 20 năm lưu lạc, ông rất nhớ gia đình, muốn tìm đường quay về nhưng không biết làm sao, tiền bạc cũng không có nên đành phó mặc cho số phận. “Những lúc rảnh rỗi, tôi thường mở tivi xem về Việt Nam cho đỡ nhớ nhà... Hết năm này đến năm khác, cứ ăn ở chui nhủi trên tàu, không dám lên đất liền vì sợ cảnh sát bắt” - ông Thảo kể.

Bài và ảnh: Tử trực
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất