Tôi đi... gọi hồn

Tin mới

02/06/2013 06:00

Theo lời đồn đại, chúng tôi tìm đến 2 xã cánh tây của huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh để tìm hiểu thực hư về cái chuyện cầu hồn, gọi hồn. Đến nơi rồi, hỏi thăm nhà “thầy” gọi hồn, mới thấy hầu như ai cũng biết, mà còn biết rất rành; “thầy” nào hay, “thầy” nào dở, “thầy” nào hành nghề lâu năm, “thầy” nào mới nổi…

Gọi hồn trong ngày... quỷ ám
 
Trưa tháng 5, chúng tôi đến ấp Phước Lợi, xã Phước Lưu tìm nhà bà thầy có tên là Út Rem. Nhà bà nằm giữa đồng lúa, muốn vào phải gửi xe ngoài đầu đường, đi bộ qua một đoạn bờ ruộng. Mặc dù đường vào nhà bà thầy khó đi như thế nhưng khi chúng tôi đến đã thấy trong nhà có 9 người đang ngồi chờ sẵn để chờ… gọi hồn.
 
“Bà thầy” Út Rem
 
Nhà của bà thầy Út Rem là căn nhà ngói nhỏ, cũ kỹ. Xung quanh nhà là những dãy chuồng heo, chuồng bò, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Trong nhà, xe cộ, đồ đạc ngổn ngang. Trên chiếc bàn dài giữa nhà, bày tùm lum các thứ giấy tờ, chai lọ, nhang đèn và cả bông hoa. Bà thầy trạc 50 tuổi, nước da ngăm đen, tóc xoăn đứng trước cái bàn dài, hướng dẫn “thủ tục” cầu hồn cho một nhóm người vừa đến từ xã Long Chữ, huyện Bến Cầu. Nghe nói họ muốn gọi hồn người mẹ vừa mới mất trước đó 3 ngày.
 
Bà thầy bảo một người trong nhóm đi mua vài thứ như nhang, vàng mã, đèn cầy và cả… thuốc Hero, mấy người còn lại thì lo ghi rõ tên, tuổi con cháu của người quá cố. Bà còn hỏi xem trước khi chết, bà mẹ sống chung với ai, thương ai nhất, ghét ai nhất, thích ăn món gì...
 
Khi những thứ cần thiết đã được mua về, bà thầy bảo đem đèn cầy, thuốc Hero đưa cho bà. Nhang, tiền vàng mã và thẻ vàng giả thì đem ra ba cái miễu trước sân nhà mà đốt và xin keo.
 
Sau màn xin keo mới tới phần chính: gọi hồn! Bà thầy vừa châm điếu thuốc Hero hút phì phèo, vừa thắp cây đèn dầu trên bàn và cây đèn cầy cầm trên tay. Bà lên tiếng xin phép… Diêm Vương cho trục hồn người chết về. Nhưng rồi bà bảo- phải đợi cho trời nắng lên vì hôm nay nhằm ngày của “tam tinh xà”, có loài quỷ chúa ám nên phải đợi mây mù bay qua hết thì hồn người chết mới lên dương gian được. Bà còn bảo muốn cho hồn về, thì các “thân chủ” phải ra sân để chồng bà… làm phép cho!
 
Chồng bà thầy là một người đàn ông gầy gò, mặc quần cộc, áo thun  đang… ôm cỏ cho bò ăn. Nghe gọi, ông vội vàng buông mớ cỏ xuống, vào nhà lấy ra một viên đá nhỏ hình lưỡi búa, đem ra giữa sân, giới thiệu với khách đây là… lưỡi tầm sét, có khả năng gọi thiên binh thiên tướng xuống hỗ trợ trục hồn về.
 
Ông bảo hai phụ nữ trong nhóm đi cầu hồn đứng giữa sân, quay mặt về hướng Đông, vái lại và xin keo trong chiếc đĩa. Ông cầm “lưỡi tầm sét” huơ huơ trong không trung, kêu bằng… hô mưa, gọi gió! Khi hai đồng xu trong đĩa lật một mặt sấp, một mặt ngửa, ông quay lại bà thầy: “Bề trên đã đồng ý xuống hỗ trợ” (?). Bấy giờ bà thầy Út Rem mới bắt đầu gọi hồn trong khi ông chồng của bà tiếp tục đi lấy cỏ cho bò ăn.
 
Sau một lúc huơ tay, nói chuyện với… người cõi âm, bà thầy bỗng đổi giọng, khóc nức khóc nở: “Má về nè các con ơi! Má đang ở nhà thằng T…”. Lập tức, cả nhóm khách liền… khóc theo và thi nhau hỏi: Má ơi, tại sao má chết? Má có muốn tụi con cúng không?... “Hồn người chết” trả lời: “Má chết là tại có đứa trong các con… rủa cho má chết”.
 
Tiếng khóc than của nhóm khách càng lớn lên. Rồi họ thi nhau suy đoán: mẹ mình chết chắc là do người chị thứ hai hất hủi, nguyền rủa. Đoán xong lại bàn nhau: từ nay, sẽ từ bỏ bà chị hai ấy! Nghe qua những lời trao đổi qua lại giữa mọi người, chúng tôi đoán rằng bà mẹ của nhóm người đi gọi hồn có lẽ qua đời do mắc bệnh hiểm nghèo và thầm ái ngại cho người chị hai nào đó của họ- chắc từ nay sẽ khó mà sống yên thân với đám em mê tín của mình.
 
Trong quá trình gọi hồn, nói chuyện với người ở cõi âm, bà thầy vẫn tranh thủ coi bói cho hai phụ nữ khác đến từ xã An Cơ, huyện Châu Thành muốn xem tình duyên, gia đạo.
 
Hồn cho... số đề
"Thầy Ấn" gọi hồn
 
Ở ấp Bình Hoà, xã Bình Thạnh, bà thầy Ấn (tên thường gọi là bà Cúc Ấn) có vẻ còn nổi tiếng hơn bà thầy Út Rem ở Phước Lưu. Nhà bà Ấn nằm sâu trong một xóm nhỏ, chật hẹp, đường đi chằng chịt như bàn cờ. Thế nhưng, từ ngoài chợ Bình Thạnh, hỏi thăm bà thầy này, chúng tôi đã được mọi người chỉ dẫn tới nơi tới chốn.
 
Hôm đó là thứ bảy, đã gần 12 giờ nhưng khi chúng tôi ghé vào nhà bà đã thấy có 4 người khách ngồi chờ tự lúc nào. Bà thầy Ấn, trạc 50 tuổi, mặc đồ bộ, cổ đeo sợi dây chuyền to tướng. Vừa làm “thầy” bà vừa mở quán bán trái cây, thức ăn, nước uống cho những người đến đây để gọi hồn. Trong lúc ngồi bệt dưới đất để gọi hồn, bà vẫn dõi mắt… dòm chừng hàng quán của mình.
 
Cách thức gọi hồn của bà thầy Ẩn có vẻ “gọn nhẹ” hơn bà thầy Rem. Bà chỉ cần hỏi trong gia đình có ai chết, lúc chết bao nhiêu tuổi là được! Bà xoa hai tay vào nhau, vuốt tay lên đầu, nhắm mắt lại uốn mình vài cái là bắt đầu… gọi hồn. “Hồn về” bằng giọng nói eo éo, phán… “búa xua”- từ tình duyên, gia đạo, đến kinh doanh, buôn bán.
 
Ai đến đây gọi hồn cũng được bà cho… số đề bằng cách vẽ nguệch ngoạc lên lòng bàn tay hoặc nền gạch. Quan sát, chúng tôi thấy mấy người khách cúng tiền cho bà thầy từ 50.000 - 100.000 đồng.
 
Khi 4 người khách ra về, bà thầy Ấn khoe với chúng tôi: “Có một cặp vợ chồng ở Gò Dầu, mới hôm qua đến đây gọi hồn, tôi cho số đề, về đánh trúng mấy chục triệu đồng. Thấy hay quá nên hôm nay họ đến nữa, còn rủ theo cặp vợ chồng khác”. Bà còn bảo chúng tôi đến nhằm ngày hôm nay coi như may mắn, chứ gặp ngày chủ nhật thì phải chờ tới tối vì khách đến ngồi chật cứng cả nhà.
 
Chị bạn đồng nghiệp của tôi tự khai với bà thầy trước đây có bỏ một đứa con trai. Thế là “hồn” về, liền gọi chị là mẹ. “Hồn” eo éo bảo: “Con biết mẹ làm ăn buôn bán thất bại, cha với mẹ lục đục hoài nên mới ly dị nhau!” (chắc do… chết yểu quá sớm nên “hồn” không biết mẹ mình xưa rày chưa từng làm nghề buôn bán và cũng chưa từng ly dị bao giờ).
 
Trước khi xuất, “hồn” còn vẽ cho chúng tôi 3 con số, bảo rằng cứ theo đó mà mua… số đề lẹ lẹ lên, kẻo trễ giờ xổ chiều nay. Buổi chiều chúng tôi cũng tò mò dò thử kết quả xổ số mới thấy tự… khâm phục mình vì đã không nghe lời bà thầy xúi dại!

Chỉ là trò mê tín

So với những trò xem quẻ, bói toán thì trò cầu hồn, gọi hồn còn nặng chất mê tín dị đoan hơn nhiều. Và nó còn động đến tâm linh người đã khuất. Những lời xằng bậy mượn danh người quá cố càng dễ tác động xấu đến tâm lý, tình cảm của những người đang sống, gây nguy hại cho đời sống xã hội. Hiện tượng này cần phải được dẹp bỏ, nhất là khi các địa phương đang ra sức xây dựng, duy trì ấp văn hoá, xã văn hoá.

Theo Dương Sông Ninh (Tây Ninh Online)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất