Vợ chồng già nuôi 2 con trai trong cũi gỗ

Tin mới

03/08/2012 09:21

Nơi thượng nguồn khe Chà Hạ ở bản Hào xã Yên Hoà, huyện Tương Dương-Nghệ An, có đôi vợ chồng già đã hơn 10 năm qua phải nuốt những giọt nước mắt vào trong để lần lượt nuôi 2 đứa con trai tội nghiệp trong cũi gỗ.

Đêm khuya thanh vắng, phía thượng nguồn khe Chà Hạ, người dân bản Hào lại nghe vẳng những tiếng hú, gào thét man dại như con thú hoang giữa đại ngàn. Âm thanh rờn rợn đó được phát ra từ những đứa con tội nghiệp bị nuôi nhốt trong cũi gỗ của gia đình ông bà Lô Văn Toán - Lương Thị Châu.
 
Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, bà Châu kể: Năm 14 tuổi bà lấy chồng về bản Hào, rồi sinh được 6 đứa con, 5 trai 1 gái. Lô Văn Kèo là con trai đầu sinh năm 1967, đến năm 1984 thì đột nhiên phát bệnh trốn vào rừng sâu. Sau đó, Kèo được tìm thấy trong khu rừng hoang, không mảnh vải che thân. Đưa về đến bản là Kèo cầm gậy gộc đánh đập dân bản khiến bà Châu phải nhờ bà con đóng cũi gỗ để nuôi nhốt Kèo trong 3 năm.
 
Rồi đứa con trai thứ 3 là Lô Văn Xánh sinh năm 1976, năm 2001 vừa cưới vợ xong được 1 ngày thì bỗng dưng “mất tích”. Có người đi săn o­ng mách thấy Xánh chạy thẳng vào đại ngàn như bị ma đuổi.

Bà Châu đang cho Lô Văn Xánh ăn cơm.
 
Dân bản Hào xuyên rừng mất 3 ngày mới tìm thấy Xánh đang trèo trên cây đại thụ cao vút, áo quần chẳng có, mắt long lên sòng sọc chửi bới, hò hét lung tung. Đưa được Xánh vừa về nhà nhưng Xánh vẫn không ngớt miệng chửi bới, rồi xuống bếp cầm lấy con dao phay sắc nhọn đuổi chém bất cứ ai.
 
Thấy quá nguy hiểm, bà Châu đành phải cho dân bản đuổi bắt và nhốt Xánh vào cũi gỗ. Thời điểm đó, anh Kèo đã đỡ bệnh nên không phải ở cũi gỗ. Bà Châu nói: “Thương con lắm, nhưng đành phải nhốt vào cũi gỗ, nếu không sẽ gây tai hoạ cho bà con làng bản”.
 
Từ năm 1988 đến năm 2010, bà Châu liên tục mời thầy cúng từ khắp nơi về để “khài” cúng, “bắt” con ma ám hại những đứa con của bà. Lần lượt có đến 5 thầy cúng ở quanh vùng được mời về ngày đêm lầm rầm “khài” cúng cũng chẳng bắt được con ma. Rồi hàng chục lần “khài” cúng nữa để cứu con nhưng vẫn bất lực.
 
Mỗi lần “khài” tốn kém 3-4 con lợn, chưa kể gà rượu linh đình, theo như một số thầy mo thì cúng to mới dễ “bắt ma”. Tiền dành cho việc cúng bắt ma cạn kiệt, bà Châu phải đi vay hết bản Hào sang bản Xiềng Nứa để trả nợ. Năm 2010, bà Châu đã phải bán căn nhà gỗ duy nhất để trả nợ, rồi dựng tạm túp lều tranh bên dòng Chà Hạ.
 
Suốt nhiều năm qua, đôi vợ chồng già thay nhau chăm sóc 2 con trai trong cũi gỗ như chăm sóc trẻ con, rất vất vả. Chúng tôi thấy, khi bà Châu đưa vắt xôi vào cũi gỗ, Xánh lại ném nắm xôi trở ra, bà Châu  nhặt nắm xôi thổi bụi đất rồi lại cất vào giỏ tre. Bà bảo: “Có bữa nó nhịn cả ngày, đưa cơm và thức ăn vào là ném ra. Nhiều bữa trời rét như cắt, đưa áo quần nhưng nó chẳng mặc, thương lắm nhưng chẳng biết làm sao, mùa đông thì vợ chồng tui lợp lá cọ xung quanh cũi chống rét, mùa hè lại mở ra cho thoáng mát”.
 
Bà Châu và anh Lô Văn Kèo.
 
Ông Lô Văn Môn - Bí thư chi bộ bản Hào cho biết: Cũi gỗ được bà con dân bản đóng bằng đinh 10 cm, nhưng có khi Xánh vẫn phá được cũi ra rồi lại trốn vào rừng sâu. Bà con dân bản phải mang theo lương thực đi vào đại ngàn tìm Xánh. Bà Châu buồn bã kể: Cả ngày đều phải ở nhà để canh chừng 2 đứa con bệnh tật, sợ nhất là Xánh phá cũi trốn vào rừng, gây náo loạn khắp làng bản. Ban đêm, Xánh thường hay lên cơn phá phách, chửi bới.
 
May mắn là gia đình bà Châu được Chương trình 167 hỗ trợ 8 triệu đồng, cùng với sự giúp đỡ của bà con nên đã dựng được căn nhà. Ngày vào ở nhà mới, vợ chồng bà mừng rơi nước mắt. Bà Châu chỉ mong có tiền để chữa trị cho con, để Xánh sẽ khỏi bệnh, sẽ được ở trong căn nhà ấm cúng này. 
 
Ông Môn cho biết thêm: Gia cảnh bà Châu quá khó khăn nên bà con xóm bản thương lắm, hàng ngày có người cho gạo, cho khoai sắn, thức ăn. Mới đây có người ở Thị trấn Hòa Bình đã mua tặng gia đình bà Châu 1 chiếc ti vi và đầu chảo. Nhiều bữa mưa gió, nhà bà Châu chẳng có cái ăn, có khi cả gia đình và 2 đứa con bệnh tật đều phải ăn khoai, sắn.
 
Gánh nặng gia đình giờ đây đè nặng lên đôi vai ông Lô Văn Toán vì đôi mắt bà Châu ngày càng lòa thêm. Ông Toán thì bị bệnh đau lưng, đau khớp nhưng thương vợ con nên vẫn phải lăn ra đi làm để kiếm cái ăn hàng ngày. 4 đứa con còn lại đã lập gia đình, hoàn cảnh đều khó khăn chẳng giúp được gì hơn cho gia đình.
 
Hơn bao giờ hết, gia đình bà Châu đang rất cần sự chung tay giúp đỡ, sẻ chia của cộng đồng.
 
Theo Văn Trường (Nghệ An Online)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất