Rợn người công nghệ bơm gạch cho cua, ghẹ

Tin mới

25/04/2013 14:49

Ít ai biết phía sau vẻ đẹp tuyệt vời của tự nhiên là những “công nghệ rợn người” biến hóa cua ghẹ chết thành đặc sản

Mùa mở cửa biển lại bắt đầu, nhiều người náo nức sắp xếp cho những chuyến du lịch để tận hưởng nắng hè tuyệt vời trên bãi biển Vũng Tàu. Ít ai biết phía sau vẻ đẹp tuyệt vời của tự nhiên là những “công nghệ rợn người” biến hóa cua ghẹ chết thành đặc sản.


Phần lớn trong số những con ghẹ này là đồ phế phẩm đã qua công nghệ chế biến.

Theo lời giới thiệu của một đại lý chuyên cung cấp tôm, cua, cá, mực, loại hàng tươi sống này thường được chia làm nhiều loại. Ví dụ như ghẹ: Con nào còn sống, khỏe mạnh, to mẩy, nhiều trứng và gạch, được ưu tiên bỏ mối cho các nhà hàng, khách sạn lớn; con nào nhỏ hơn hoặc không đều nhau được chuyển cho những quán ăn bình dân; còn lại những con yếu, gãy càng, rụng mai, thậm chí đã chết trên đường vận chuyển được bỏ mối cho các hàng rong hay quầy nhỏ lưu động.
 
Nhưng chỉ cần qua bàn tay “chữa trị” tài tình của người bán, đám ghẹ “thương binh”, “ngất xỉu” này sẽ trở nên tươi rói bóng bẩy như “chưa hề” chết.
Muốn biết cua ghẹ có gạch thật hay giả, phân biệt qua màu sắc. Khẽ nạy diềm mai phía cuối sẽ nhìn thấy khá rõ gạch bên trong: Gạch thật màu son tươi, gạch giả màu đỏ nhạt hơi có ánh xanh. Khi đã chế biến, gạch thật đỏ tươi, mịn màng chắc nịch, vừa thơm vừa bùi ngậy, gạch giả màu vàng nhợt, vừa bở vừa nhạt.  
 
Nhập vai một người đi xin việc, đến nhà một gia đình chuyên bán cua ghẹ rong tại bãi biển Vũng Tàu, khoảng 8h tối ngày cuối tuần, phóng viên thấy mọi người đã tất bật chuẩn bị các công đoạn cho buổi bán hàng ngày mai.
 
Căn nhà cấp bốn ẩm thấp nằm sâu trong con hẻm nhỏ, chỉ khoảng 12m2, chất đầy cua ghẹ, bốc lên mùi ẩm mốc, tanh nồng khó tả. Xung quanh là những thùng xốp và chậu cáu bẩn đựng một thứ nước có màu đục nhờ nhờ, bà chủ cho biết đó là hỗn hợp nước, hàn the và bột ngọt.
 
Từng con ghẹ chết sẽ được “tuyển chọn” một lần nữa, gắn lại càng và chân, sau đó ngâm vào thứ nước hỗn hợp trên. Trong quá trình ngâm, thỉnh thoảng người chế biến còn cho vào nước một chất phụ gia hóa học đựng trong gói nhỏ nhàu nát không rõ nhãn mác.
 
Xong công đoạn ngâm ướp để phục hồi hình dạng cho đám cua, ghẹ, người ta xếp vào một rổ to cho ráo nước, chuẩn bị đến công đoạn bơm gạch. Hỗn hợp gạch giả gồm lòng đỏ trứng vịt, bột mỳ, chất bảo quản trộn lẫn với nhau, được bơm thẳng vào mai.
 
Sau khi qua nhiều bước “tái sinh”, toàn bộ số cua ghẹ chết giờ trở nên căng mẩy, mai gồ lên những mảng gạch màu vàng ruộm, nhìn “một trời một vực”, khác xa với hình ảnh nhợt nhạt, bốc mùi lúc trước. “Kỹ xảo” này còn được áp dụng đối với cua ghẹ đang sống.
 
Hôm sau, theo chân người bán hàng, nhìn những chậu hải sản tươi roi rói với đám cua ghẹ sống đang thở sủi tăm, giơ chân giơ càng, thật khó phát hiện trộn lẫn dưới đáy chậu là những con vốn được xếp “hạng bét”.
 
Dân biển chuyên nghiệp nhìn có thể biết đâu là hàng tươi sống “xịn”, đâu là hàng “tái sinh” dựa trên màu sắc của thực phẩm. Tuy nhiên khách du lịch dù tinh tường cũng khó mà phân biệt được cua ghẹ đã qua “thẩm mỹ viện” khi con nào con ấy đã được chế biến thơm phức gừng sả.
 
Theo một số đầu bếp, muốn biết cua ghẹ có gạch thật hay giả, phân biệt qua màu sắc. Khẽ nạy diềm mai phía cuối sẽ nhìn thấy khá rõ gạch bên trong: Gạch thật màu son tươi, gạch giả màu đỏ nhạt hơi có ánh xanh. Khi đã chế biến, gạch thật đỏ tươi, mịn màng chắc nịch, vừa thơm vừa bùi ngậy, gạch giả màu vàng nhợt, vừa bở vừa nhạt.  
(Theo Pháp Luật Việt Nam)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất