Bà chủ đòi bồi thường vì bị trai trẻ sàm sỡ trong phòng ngủ

Tin mới

26/08/2017 16:24

Bị người làm thuê kém 9 tuổi sàm sỡ trong phòng ngủ, bà chủ làm đơn kiện đòi bồi thường thiệt hại

TAND TP Cần Thơ vừa có bản án dân sự phúc thẩm về việc tranh chấp bồi thường thiệt hại do danh dự, nhân phẩm bị xâm phạm.

Nguyên đơn là bà Huỳnh Thị A. (SN 1981, ở TP Cần Thơ) kiện Võ Quốc B. (SN 1990, ở cùng TP) đòi bồi thường thiệt hại do danh dự, nhân phẩm bị xâm phạm.

Theo trình bày của bà A., chiều 4/7/2016, bà vừa về đến nhà, mở cửa vào phòng ngủ thì B. (là người làm thuê) vào theo. Thấy lạ, bà A. nói: “Em đi đâu mà vào tận phòng chị? Em ra ngoài đi”.  B. không trả lời mà chốt cửa phòng rồi lao vào định hiếp dâm bà A.

Cố tìm cách chống cự, bà A. cắn trúng cằm B. Trong lúc giằng co, bà nhặt được cây bút, đưa về phía B. nói: “Nếu em không ra khỏi đây, chị lấy cây viết đâm em”. Lúc này, B. mới chịu buông bà A. ra. Đến ngày 8/7/2016, bà A. trình báo, tố giác hành vi của B.

Bà A. cho rằng, hành vi của B. là có tính toán trước, sở dĩ bà thoát được là do chống cự quyết liệt. Dù hành vi của B. chưa thành nhưng đã làm ảnh hưởng đến danh dự và nhân phẩm của bà A.

Bà A. làm đơn kiện, yêu cầu B. phải bồi thường thiệt hại, danh dự nhân phẩm 50 triệu đồng; bồi thường tiền tổn thất tinh thần là 11,5 triệu đồng và buộc B. phải công khai xin lỗi trước nhân dân nơi bà cư trú để mọi người cùng biết hành vi hiếp dâm của B. là chưa thành.

Tại phiên tòa phúc thẩm, bà A. thay đổi yêu cầu đòi bồi thường. Bà giảm số tiền đòi bồi thường thiệt hại danh dự nhân phẩm và tinh thần còn 20 triệu đồng.

Tại phiên tòa phúc thẩm, Võ Quốc B. trình bày: Khi trong người có chút hơi men, B đến nhà bà A. để kiểm tra lại việc trang trí la phông trong nhà bà A. và hỏi xem bà chủ muốn mua giấy dán tường loại gì.

Gặp bà A. ở nhà một mình, B và bà chủ có nói chuyện qua lại. Khi bước vào phòng ngủ của bà A., B. có nảy sinh tình cảm với bà chủ hơn 9 tuổi. Vì nghĩ bà A. cũng có tình cảm với mình nên  B. đã ôm choàng ngang hông, quật bà A. ngã xuống giường.

Bị bà A. cắn, dùng tay đẩy và dành cho B. cái bạt tai, B. đã dừng hành vi của mình lại. Sau đó B. có xin lỗi bà A.

Theo trình bày của B., trước đó, giữa B.và bà A. có nhắn tin nói chuyện qua lại nên B. mới phát sinh tình cảm với bà chủ.

B. cho rằng, hành vi của mình không gây thiệt hại hay ảnh hưởng đến danh dự, nhân phẩm của bà A. Dù vậy, B. ta tự nguyện bồi thường cho bà chủ số tiền 5 triệu đồng.

Bản án sơ thẩm của TAND huyện Thới Lai đã chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện của bà A, buộc B. có trách nhiệm bồi thường cho bà A số tiền 5 triệu đồng.

Bác kháng cáo

Không đồng ý với bản án sơ thẩm, nguyên đơn kháng cáo bản án sơ thẩm, yêu cầu cấp phúc thẩm xét xử lại.

Tại phiên tòa phúc thẩm, đại diện VKS đưa ra quan điểm: Sau khi sự việc xảy ra, bà A. không đến trình báo chính quyền địa phương ngay mà đến ngày 8/7/2016 mới đi trình báo.

Sau đó Công an có lấy lời khai của nguyên đơn, bị đơn và hàng xóm xung quanh. Nguyên đơn cho rằng, sau sự việc xảy ra, mọi người xa lánh, ảnh hưởng đến công việc nên kháng cáo yêu cầu bị đơn bồi thường thiệt hại về danh dự, nhân phẩm bị xâm phạm là 20 triệu đồng.

Tuy nhiên, qua xác minh, những người hàng xóm xung quanh không hay biết gì về việc này, nguyên đơn cũng không có thương tích gì, cũng không chứng minh được thiệt hại do hành vi của bị đơn gây ra có ảnh hưởng đến nghề nghiệp, thẩm mỹ, giao tiếp.

Vì vậy, cấp sơ thẩm công nhận sự tự nguyện của bị đơn bồi thường 5 triệu đồng là có cơ sở.

Đối với việc nguyên đơn yêu cầu bị đơn phải xin lỗi công khai về việc hiếp dâm không thành, tại phiên tòa sơ thẩm, bị đơn đã xin lỗi nguyên đơn và cơ quan Công an không có quyết định khởi tố đối với hành vi của bị đơn nên không có căn cứ chấp nhận.

Sau khi nghe ý kiến và đề xuất hướng giải quyết vụ án của các bên, HĐXX cấp phúc thẩm nhận định: Theo nguyên tắc về bồi thường thiệt hại, bà A. phải chứng minh được thiệt hại cụ thể mà bà gánh chịu do hành vi của B. gây ra; chi phí hợp lý để hạn chế, khắc phục thiệt hại; thu nhập thực tế của bà bị mất hoặc bị giảm sút…

Phải chứng minh được bà có bị hàng xóm, láng giềng, những người ở nơi cư trú xa lánh hay không? Trên thực tế, bà A. không chứng minh được những thiệt hại này.

Hơn nữa, bà A. cũng thừa nhận, lúc sự việc xảy ra bà không tri hô, hàng xóm xung quanh không ai hay biết nên cũng không có cơ sở để xem xét là bà bị tổn hại về tâm lý, tinh thần, danh dự như bà yêu cầu.

B. ngay sau khi xảy ra sự việc và tại phiên tòa sơ thẩm đã xin lỗi nên việc bà A. kháng cáo yêu cầu B. phải xin lỗi bà công khai tại nơi cư trú là không cần thiết.

HĐXX cấp phúc đã bác kháng cáo của bà Huỳnh Thị A., giữ nguyên bản án sơ thẩm.


Theo Vietnamnet
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất