Bất chợt nhìn về kẽ nứt màu xuân xanh

Tin mới

25/12/2012 07:00

Một ngày nắng cháy, những mặt người lầm lũi trong bóng râm. Người ta chạy trốn ánh nắng để tìm về với bóng râm đơn giản chỉ là một cuộc chạy đua với sự cô độc bám đuổi cuộc đời mình trong những ngày nắng gắt xóa nhòa dấu vết chính mình. Chợt nhớ cô, một bóng râm nhỏ thó kéo con khỏi những mặc cảm xám xịt.

Vốn dĩ là một đứa thích vọc máy tính, thích toán hơn văn, không hiểu tại sao từ khi vào cấp 3, con lại quyết định đi học thêm môn Văn. Có lẽ do quyết định chọn lựa ban D, quyết tâm theo đuổi tiếng Anh mà quyết định thiên hướng sẽ theo cho tới khi học Đại học. Và con hạ quyết tâm học Văn luôn từ đó.
 

Học cô rồi, xa cô rồi, giấu giếm những kí ức nhuốm màu sắc tình cảm ấy vào tờ lịch cũ mới thấy tự bao giờ cái môn văn vẻ ấy đã chẳng còn mắc kẹt nơi kẽ nứt tư tưởng thời nào. Cô, hay chính con mạnh dạn đập vỡ những mảnh vỡ chây ỳ để cứu lấy một góc con người, con cũng không rõ. Con chỉ nhớ những bài thơ thấm đượm một tấm chân tình của người cô, không phải là kẻ cả mà là người đi tiên phong đầy nhiệt tâm cho một thế hệ nối tiếp.
 
Ngoảnh mặt lại ngày xưa, con thấy cô rõ nét từng hình dong dẫu bụi thời gian nhạt nhòa phai dấu. Cô dắt những tâm hồn ngơ ngẩn thẩn thơ nơi sa mạc về một ốc đảo xanh mát. Không bằng lạc đà, không ngồi xe hay máy bay. Chính cô đi cùng với chúng con bằng đôi chân của mình. Bão cát sa mạc vô định hoàn toàn có thể cuốn phăng cô khỏi ốc đảo niềm tin. Vì thế cô tìm một người bạn đường, và cô chọn chúng con, những hậu sinh non nớt. Xoay vần trong cơn giông tố cuộc đời thực, cô bấu víu lấy tuổi học trò, như một người làm vườn quay về thăm những chậu cây đầu tiên mình tự tay ươm mầm.
 
Và thanh thản. Và bình yên.
 
Và hồi phục năng lượng niềm tin.
 
Cô à, cô dạy văn cho con. Có thể đôi lúc xen vài câu chuyện nhân tình thế thái, điểm chút mẩu chuyện chính trị thời cuộc, thêm thắt một vài câu chuyện giáo dục đời sống. Mà học sinh hồi đó làm gì cần quan tâm những thứ tưởng-như-không-dành-cho-chúng ấy cơ chứ! Cái kết quả là nhớ quay quắt những thời điểm ấy, những bài học ấy khi bước vào đời.
 
Lấy cái cớ cô dạy văn để nói thực sự cũng không phải là dụng ý của con. Con chỉ chợt nhớ về cô, thế thôi! Tựa như một tiếng nấc bỗng nghẹn ứ trong họng, muốn bật ra thành tiếng nhưng không đủ lực. Hay là một trang nhật ký úa màu nhàu nhĩ bay lật phật trong một chiều nhiều gió và đầy nỗi nhớ.
 
Cô nhỏ nhắn, cô hay cười dẫu nụ cười ấy con biết là một cách khóc cho niềm riêng. Ai cũng có một niềm riêng của mình, mà niềm riêng tức là chôn giấu, mà chôn giấu thì chắc chắn không thể hằn những vệt sáng hạnh phúc rồi. Có thể cô không biết hoặc biết mà không nói, nhưng những tình cảm của tụi học trò như con dành cho cô là để bù đắp cho một sự khuyết thiếu, dẫu là một sự bù đắp khập khiễng.
 
Mỗi lần nói về tình yêu, cô hay cười rồi kể lể về hạnh phúc của những người bạn cô. Hình như một tình yêu thực sự khó có thể kết thúc dễ dàng mặc cho người yêu mình đang hít thở ở một phương trời mới. Cô xẻ những mảnh cảm xúc của mình ban phát cho mọi người, giống như một niềm tin về thứ chất cảm xúc kỳ diệu sẽ lấp đầy cái lỗ trống kia trong tim vậy. Càng thiếu vắng sự yêu thương, con người lại muốn yêu thương nhiều hơn.
 
Có nhiều người đi qua đời ta, dù vô tình hay hữu ý. Nhưng như vậy là quá đủ. Cảm ơn đời vì đã cho ta cơ hội có trái tim loài người, trái tim yêu thương.
Trầm Thanh (Khoa Báo chí và Truyền Thông K10 – ĐH KHXH&NV TPHCM)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất