Tin mới

31/12/2012 07:00

Hồi ấy, tôi chọn học ban D nhưng không phải theo năng lực của mình mà vì hai đứa bạn thân nhất thời cấp hai của tôi đều chọn ban đó, nên tôi muốn theo.

Tôi thích nhất là giờ sử, vì giáo viên giảng bài rất hay, rất lôi cuốn. Thầy vừa giảng, vừa kể những câu chuyện liên quan đến bài học bằng chất giọng truyền cảm nên cả lớp im phăng phắc lắng nghe. Mỗi lần kiếm tra bài, học sinh nào đạt điểm 10 đều được thầy tặng một cánh thiệp in hoa rất đẹp. Trong đó, thầy viết những lời động viên và ký tên. Chỉ vậy thôi mà đứa nào cũng thích nên giờ học của thầy rất hiếm khi có trò không thuộc bài.
 

Có lần, thầy tạm nghĩ hai tuần vì vừa phẫu thuật amidal, cả lớp “ồ” lên tiếc nuối. Tôi vốn là một đứa nghịch ngầm, lại có chút năng khiếu văn chương nên tôi đã lên bảng, cầm phấn tự sáng tác một bài thơ tiếu lâm về bệnh của thầy làm cả lớp cười vỡ bụng…

 “Thầy em bị cắt Amidal
Do giảng bài nhiều nên... dư thịt chàm vàm
Phải vô bệnh viện làm phẫu thuật
Dù đau đớn mấy cũng phải cam.
Giờ thầy, lớp học buồn hiu hắt
Người khác dạy thay chẳng thể bằng
Điểm mười vẫn có, nhưng không thiệp
Những cánh lan, hồng... vắng chủ nhân.
Mai mốt thầy em xuất viện về
Chắc sẽ giảng bài như... tỉ tê
Nhỏ giọng để đừng sưng cuống họng
Sợ lắm dây đờn với thuốc mê
!”

Không may cho tôi, lúc đó cô giám thị tình cờ đi ngang lớp, thấy ồn ào nên rẽ vào đọc hết bài thơ rồi hỏi ai là tác giả? Tôi đỏ mặt đứng lên. Cô nói hành động như thế là thiếu tôn trọng giáo viên. Cô giảng cho tôi một bài học rồi bảo sẽ báo cáo với giáo viên chủ  nhiệm. Khi hay chuyện, cô chủ nhiệm rất ngạc nhiên. Bởi ở lớp, tôi vốn là một học sinh ngoan hiền. Cô không nghĩ là tôi làm thế.
 
Tiết sinh hoạt chủ nhiệm, cô rầy cả lớp. Còn với tôi, cô gọi lên bảo đợi khi thầy sử đi dạy lại thì gặp thầy xin lỗi, nếu không sẽ bị kỷ luật. Tôi hoảng quá, không ngờ chỉ một chút nghịch ngợm bộc phát bất chợt mà gây họa. Tôi hứa với cô sẽ xin lỗi thầy. Nhưng khi thầy đi dạy lại rồi, tôi cứ lần lữa mãi… Tôi thấy “quê” và không muốn để lại ấn tượng xấu trong lòng thầy. Khi biết sáng chủ nhật nào thầy cũng chơi bóng rổ ở sân trường, tôi quyết định chọn thời điểm đó để gặp thầy và nói lời xin lỗi. Thật không ngờ, thầy không giận dữ như tôi tưởng, cũng không trách móc gì. Với nụ cười thật hiền, thầy xoa đầu tôi như đứa trẻ và bảo rằng: “Sau này, đừng như thế nữa nghe chưa. Thầy biết em quý thầy và chỉ muốn đùa vui qua thơ, nhưng viết trên bảng của lớp như vậy là quá… gan! Mà em làm thơ hay đấy chứ!”. Tôi đỏ mặt, rối rít cảm ơn thầy rồi “rút” êm. Với tôi, việc đó trở thành một kỷ niệm khó quên của tuổi học trò. Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in.
 
Sau lần đó, tôi trở nên ngoan hơn, học hành chăm chỉ hơn nhưng chuyện đùa vui với bạn bè thì không có gì thay đổi, vẫn là cây tiếu lâm của lớp, vẫn có những hành vi nghịch ngầm nhưng đã biết giới hạn trong phạm vi cho phép. Và, lớp học luôn sôi nổi trong giờ ra chơi, luôn đầy ắp tiếng cười bởi những trò hài hước của tôi, phối hợp với sự đồng diễn của các bạn rất nhịp nhàng, ăn ý…
 
Năm tháng học trò rồi cũng qua. Mùa chia tay rồi cũng đến dù không ai muốn. Chúng tôi bịn rịn nói lời tạm biệt và chúc nhau thi tốt trong kỳ thi tốt nghiệp sắp đến. Rồi sau đó, mỗi người một nơi. Có đứa tiếp tục tiến xa hơn trên con đường học vấn nhưng cũng có người phải từ giã bút nghiên bước vào đời, niềm vui tuổi học trò đành bỏ lại sau lưng…
 
Rồi 30 năm sau… Giờ đây, tôi đã là một phụ nữ tóc điểm sương. Nhưng mỗi khi có ai đó nhắc đến tuồi học trò thì những kỷ niệm thời đi học lại ùa về khiến tôi thấy lòng mình rưng rưng… 
Uyên Nhi (Quận Gò Vấp – TPHCM)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất