Có một con đường cần phải đi

Tin mới

01/01/2013 07:00

Bước ra từ tòa soạn báo, tôi vui mừng muốn hét lên. Tôi đã được nhận kiến tập tại cơ quan báo mà tôi thích. Tôi muốn chia sẻ niềm vui và gửi lời cảm ơn đến mọi người thân, bạn bè của tôi. Đặc biệt, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến cô, người đã cho tôi động lực để đi trên con đường của riêng mình.

Suốt 12 năm cắp sách đến trường, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ đi thi đại học. Không phải vì tôi học dốt, mà vì nhà tôi quá nghèo. Tôi chỉ nghĩ thi cấp III xong lấy bằng và đi làm.
 

Những năm đi học, nhờ giấy miễn giảm học phí của xã, của trường, mà tôi không phải dở dang con đường học tập. Có những năm, học phí của tôi chỉ là 2.000 đồng/tháng. 2000 đồng lúc bấy giờ, chỉ bằng giá một gói mì tôm, một bữa ăn sáng của mọi người. Nhưng với gia đình tôi, nó lớn lao lắm. Cứ đến đầu thàng mà không có tiền đóng học, tôi sợ cô mắng nên đứng cổng khóc, bỏ cả buổi học.
 
Ngày thi đầu vào lớp 6, tôi được vào lớp chọn. Mẹ lo nhiều hơn vui. Khi tôi lớp 8, rằm trung thu, nhà nhà vui sắm sửa để phá cỗ, nhà tôi thì vét hết tiền trong nhà cũng không đủ 7.500 đồng để mua 1 cân đường về làm bánh. Tủi thân hơn, có những cái Tết nhà tôi không có tiền mua một hộp mứt để thắp hương. Mẹ đã ứa nước mắt, nói dối rằng “chợ hết mứt” khi thằng em tôi hỏi “nhà mình sao không có mứt ?”. Nghèo đói, cuộc sống phải lo nghĩ từng ngày nên tôi nghĩ, đại học là ước mơ mà chẳng bao giờ tôi sẽ chạm vào.
Cô cho tôi động lực để cố gắng (ảnh minh họa)
 
Không có ‎ý ‎định thi đại học, tôi vẫn cố gắng học thật tốt. Thành tích học tập của tôi nếu đem ra, nó không là gì so với nhiều người nhưng đủ để mẹ tôi tự hào với dân làng. Nhờ thái độ và thành tích học tập, tôi được rất nhiều thầy cô quan tâm và giúp đỡ. Trong đó có cô Hương, giáo viên dạy văn, cũng là giáo viên chủ nhiệm cấp III của tôi. Cô quan tâm đến học sinh không chỉ bằng cái tâm của nhà giáo mà bằng cả tình cảm của một người mẹ. Cô khuyến khích tôi học văn, cho tôi đi học thêm lớp bồi dưỡng miễn phí. 
 
Ngày nộp hồ sơ thi đại học đến gần. Cả lớp, cả khối háo hức bàn tán về sự kiện quan trọng này. Tôi chỉ chăm hăm quyển sách trên tay nhưng chẳng chữ nào vào đầu cả. Các bạn hỏi tôi thi trường gì, khối nào, tôi chỉ cười.
 
Kiểm tra hồ sơ, không thấy hồ sơ thi đại học của tôi đâu, nên cô gọi tôi lên hỏi. Tôi nói với cô là tôi không thi đại học, không thi khối C. Như hiểu được lý do, cô nói “Không phải ai cũng may mắn. May mắn chỉ có 1%, còn lại là do sự nỗ lực của bản thân. Em đừng từ bỏ khối C”.
 
Đúng là tôi không may mắn như nhiều người, nhưng tôi lại may mắn hơn rất nhiều người khác.  Lúc này, ước mơ làm báo của tôi lại trỗi dậy mạnh hơn bao giờ hết. Tôi giấu mẹ nộp hồ sơ thi đại học và bán tóc lấy tiền nộp lệ phí thi. Gần 2 tháng sau, giấy báo của trường về. 23 điểm, tôi đỗ đại học trong sự bất ngờ của gia đình.
 
Cũng như hồi tôi thi lớp 6, mẹ khuyên tôi ở nhà, không đi học. Dù biết trước mẹ sẽ nói vậy, tôi vẫn hụt hẫng. Rất nhiều người đến hỏi han, chúc mừng, động viên mẹ tôi cho tôi đi học. Cuối cùng mẹ đổi ‎ý. Ngày 23/9/2010, tôi nộp hồ sơ và chính thức là một tân sinh viên.
 
Ba năm trôi qua, tôi gặp rất nhiều khó khăn khi sống và học tập xa nhà. Lời động viên của cô là niềm tin để tôi vượt qua những khó khăn ấy. Tôi biết ai cũng có những ước mơ để hướng tới, có một con đường cần phải đi. Nhưng để đi hết con đường đó, chạm tay vào ước mơ thì phải có động lực lớn. Cảm ơn cô, người đã cho tôi động lực mạnh mẽ ấy.
Thi Đình (Ấp Cút, Mai Đình, Sóc Sơn, Hà Nội)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất