Đôi khi mình chỉ cần như thế

Tin mới

18/01/2013 07:00

(NLĐO)- Đôi khi mình chỉ cần như thế, một người bạn để sẻ chia, để vui cười, đi dạo cùng nhau, cùng ngồi trên thảm cỏ và trò chuyện.

Hôm nay công viên lộng gió quá, những làn gió tươi mát nô đùa cùng làn tóc, và những sợi nắng vàng hoe, tươi rói rạng rỡ tâm hồn mình...
 
Không nhận ra mình đã quen một người bạn tới chín năm có lẻ, dành nhiều sự quan tâm và sẻ chia... Một người bạn rất thân hồi đại học, một người mình luôn mong chờ mỗi khi online yahoo, online chỉ để chờ cái nick ấy sáng và sẻ chia...
 

Thời gian ấy, có lẽ đó là những kỷ niệm đẹp nhất, khi mà ở phía bên kia vẫn có người đang lắng nghe những tiếng lòng của mình, sẻ chia với mình và làm mình vui cười, hay để mình ngồi khóc, nước mắt tràn khóe mi cho vơi bớt những tổn thương và nhớ nhung người đã đi xa...
 
Thời gian qua đi, đã có nhiều thăng trầm, đổi thay trong cuộc sống, nhưng hôm nay mình vẫn cảm nhận được sự sẻ chia và tri kỷ đó. Vẫn cảm nhận được mình và cậu ấy thật giống nhau, về tính cách, suy nghĩ và lối sống.
 
Bạn hỏi mình “có dự định gì trong tương lai”, “có điều gì bắt buộc phải làm không”, “có điều gì hối tiếc không?”.  Với câu hỏi cuối, tớ đã trả lời: “Tớ là một người cố chấp và đối với bất kỳ việc gì, tớ cũng đều cố gắng hết sức, cố cho đến khi nào không còn thực hiện được nữa, không còn chút hy vọng nữa thì tớ mới buông. Cho nên sau đó, dù kết quả có được hay không nó tùy thuộc vào duyên, vào vận may của tớ. Còn dù sao tớ cũng đã cố gắng hết sức nên không còn gì phải nuối tiếc”.
 
Và tất nhiên, có một đôi lúc tớ cũng đã từng hối tiếc vì một số sai lầm. Nhưng nghĩ lại, tại thời điểm ấy, có hành động ấy là tớ đã suy nghĩ, đã quyết định cũng như chấp nhận kết quả phía sau mà có thể hành động ấy sẽ dẫn tới, thế nên tớ cũng không hối hận. Đã có lần tớ thấy buồn vì không mạnh dạn nói ra tình cảm trong lòng mình với cậu, nhưng tớ biết, hồi ấy cậu hiểu. Nhưng tớ nghĩ rằng, chúng ta là bạn thân sẽ tốt hơn rất nhiều cậu nhỉ: vì ít ra như thế, tớ vẫn sẽ giữ được một người bạn tri kỷ để sẻ chia, giống như ngày xưa, giống như bây giờ! Với tớ thế là đủ!
 
Đã từng viết thư, viết một tập truyện dài 10 tập về cậu, chỉ đơn giản là cảm xúc, suy nghĩ của tớ. Và cũng hơn sáu năm trôi qua, tớ vẫn còn nhớ nội dung bức thư cậu gửi cùng chậu xương rồng cậu tặng tớ. Xương rồng giữa hoang mạc, dù cho có khô cằn, khắc nghiệt thì vẫn sống, vẫn lớn và hiên ngang, vững vàng trước cuộc đời. Tớ tin, bạn tớ cũng sẽ như thế.
 
Giờ đây, biết bạn cũng có nhiều bộn bề, trăn trở và sắp trở thành papa.  Bạn tớ mà, vẫn luôn lớn, trưởng thành và trách nhiệm như thế. Cũng không lo lắng nhiều, vì biết bạn tớ sẽ làm được, tin tưởng bạn tớ sẽ làm được. Vì cậu là một người bạn mà tớ rất tin, tin có thể làm được nhiều thứ.
Trần Thị Thắm (Cầu Giấy - Hà Nội)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất