Hãy để những dòng sông chảy tự nhiên

Tin mới

04/09/2013 07:00

Kính tặng thầy Tĩnh, trường THPT Hàm Tân (Niên khóa 2003-2004)

“Hãy để những dòng sông chảy tự nhiên. Đừng đột ngột ngăn nó lại mà hãy hướng cho nó một dòng chảy khác êm đềm hơn. Nếu không nó có thể phá vỡ bất cứ thứ gì ngăn cản nó.”- đấy là câu nói của thầy mà tôi nhớ nhất.
 
Với một mái tóc bồng bềnh, lãng tử, nước da ngăm đen, thân hình cao lớn và một cái tên khi nghe tới thì đám học trò từng học qua thầy đều kiêng dè, sợ sệt: Thầy Tĩnh. Kiêng dè vì cung cách khác người của thầy, sợ sệt vì bất cứ khi nào cũng có thể ăn “trứng ngỗng” của ông, kể cả những học sinh giỏi bộ môn văn mà ông phụ trách. Tôi nhớ có một lần trong giờ tra bài, thầy bất ngờ gọi một lượt 5 đứa lên xếp hàng trên bục giảng rồi ra một câu hỏi: Em hãy kể tên các nhân vật trong truyện ngắn Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành vừa học”. Câu hỏi tưởng chừng đơn giản thế mà cũng có đến bốn đứa bị điểm dưới trung bình vì không chịu đọc tác phẩm, chỉ chú trọng học phần trích giảng của thầy trên lớp. Thầy hỏi bất ngờ, nhớ lỏm bõm đâu được hai đến ba nhân vật, rồi thì còn lại là nhổ râu ông nọ cắm cằm bà kia. Kết cục bốn đứa lần lượt bị thầy véo đỏ ửng một bên tai. Tôi ngồi dưới vừa buồn cười vừa nơm nớp lo sợ thầy mở sổ tiếp tục gọi tên đứa nào đấy “xấu số”. Nhưng may mắn là thầy đã gấp sổ lại. Ông lắc đầu chậm rãi nói: “Mấy em không chịu đọc thì làm sao nắm bắt được nội dung? Dù trên lớp thầy có cố gắng truyền đạt kỹ đến mức nào thì cũng không thể bù đắp những thiếu hụt kiến thức từ sự lười nhác đọc sách. Học sinh bây giờ lười đọc quá! Đọc sách cũng là một văn hóa đấy.”. Kể từ lần đấy tôi đã không dám chủ quan trong việc học môn văn và có phần tiến bộ hơn.
 


Thầy giảng văn rất hay! Hay đến nỗi cả những đứa chán ghét môn này nhất trong lớp cũng phải há hốc mồm mà nghe. Tôi là một con bé mê văn nhưng rất kén người dạy. Từ hồi học cấp hai đến giờ ngoài cô Thuận, thì thầy là người thứ hai đã khiến tôi đam mê. Nếu cô Thuận là người đánh thức hạt mầm văn chương ngủ quên trong tôi thì thầy là người chăm sóc cho hạt mầm ấy thành cây xanh tốt. Nhờ đó, ngòi bút của tôi thêm phần cứng cáp để cho ra đời những tác phẩm có hồn và sức sống.

Năm học cuối cấp, nhà trường đã hủy kế hoạch cắm trại ngày 26-3 vì cho rằng ở lại đêm sẽ có chuyện đáng tiếc xảy ra giữa những “người đang yêu” như những lần trước. Nghe tin ấy, chúng tôi tiu nghỉu. Lòng học trò 12 mà, ai lại không bồi hồi, mủi lòng khi nghĩ tới ngày xa trường, xa thầy cô, bè bạn. Chỉ muốn có một đêm sinh hoạt văn nghệ vui vẻ bên nhau để sau này rời xa trường sẽ có nhiều điều để nhớ. Thầy đã lên tiếng phản đối: “Chúng lớn rồi và có ý thức tự quản. Những chuyện đáng tiếc xảy ra chỉ ở số phần tử nào đó buông thả không tự kiềm chế được bản thân. Chúng ta ngăn chặn ở đây thì tất yếu nó sẽ diễn ra ở nơi khác. Cứ nghĩ đơn giản tình yêu học đường là một dòng sông, hãy để những dòng sông chảy tự nhiên. Đừng đột ngột ngăn nó lại mà hãy hướng cho nó một dòng chảy khác êm đềm hơn. Nếu không nó có thể phá vỡ bất cứ thứ gì ngăn cản nó và hậu quả là vô cùng nghiêm trọng”. Đêm lửa trại vẫn cứ bị gác lại. Lòng dù nuối tiếc nhưng tôi thầm cám ơn điều đó đã giúp tôi thấy được cái nhìn độ lượng của thầy.

Bây giờ dù đã quá xa thời áo trắng, không còn được nghe thầy giảng dạy những bài học trong sách vở cũng như trong cuộc sống, với những gì học được từ thầy tôi đã có đủ tự tin dùng ngòi bút của mình viết cho tôi, cho mọi người và cho cuộc sống hôm qua, ngày nay và mãi mãi sau này.
Nguyễn Thị Huyền (Trảng Bom, Đồng Nai)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất