Tin mới

14/12/2012 07:00

Như một lời tri ân đến thầy Nguyễn Hoàng Trung – trưởng khoa Ngữ văn Pháp.

Thầy bước vào. Y như tin hành lang xì xào. Đẹp trai lồng lộng và nét mặt lạnh băng! Dạy môn Dịch, ngay ngày đầu tiên, thầy giao bài tập “chia nhóm và tự soạn từ điển bỏ túi mảng kinh tế”. Tôi nhìn quanh, y như rằng bao nhiêu khuôn mặt méo xệch, chực chờ thầy ra khỏi lớp là xỉu…rầm!!!
  

“…tsunami au japon…” Giọng thầy cất lên, trong và ấm. Quan trọng hơn, âm thanh ấy y như những bản tin trên đài Pháp mà tôi thường nghe. Đang chăm chú, tôi bỗng giật mình khi thầy chỉ. Luống cuống, ấp úng, chưa bao giờ tự tin với việc nói tiếng Pháp, tôi đứng dậy, đọc bài và căng thẳng đợi một trận như thuở nào. Nhưng, thầy chỉ cười và chỉnh lại những chỗ tôi phát âm sai. A ha, lần đầu tiên tôi thấy nụ cười nhẹ nhàng đến thế. Cả lớp đều được thầy chỉnh cách phát âm. Tôi “đắc thắng” nghĩ bụng “chấm dứt chuỗi ngày cười cợt nhá!”
 
Những ngày học cứ bình lặng trôi qua như thế. Sẽ không có gì để nhớ, sẽ không có gì để kể, và sẽ không có một góc ký ức ấm áp nếu…
 
Kinh kong! Tiếng thang máy báo hiệu mở cửa, nó túa ra cùng dòng người vội vã, vô tình quẹt phải ai đó, quay đầu lại chưa kịp xin lỗi, tiếng “Ơ!” bật ra. Cả hai người ngó lom lom, chợt mừng rỡ.
- Mi đi đâu đó?
- Dạ, con đi thi. Thầy,…
- Thầy cũng đi thi.
 
Trái đất tròn, tôi gặp lại người thầy thời phổ thông nơi thành phố rộng lớn này. Cùng lớp luyện ôn, cùng một cuộc thi. Thêm tiếng “Ơ” bật ra khi thầy nhìn thấy thầy trưởng khoa.
- Mi biết người kia không?
- Dạ,… biết. Thầy con mà thầy.
- Thầy? Mi hỏi coi, phải dân Daklak không?
 
Lạch cạch, lạch cạch... “Em chào thầy, thầy phải là người Daklak không ạ?”. Nó nhấn nút gửi xong, ngồi thừ trước máy tính, thấy mình kì khôi. Màn hình nhấp nháy, thầy đang online:
- Phải, tôi dân Daklak.
- Dạ, em xin lỗi, em hỏi dùm thầy em.
- Thầy em là ai?
- Dạ, là là….
- À, bạn của em tôi.
 
Một lần nữa trái đất tròn, thầy cũng từng học ở trường phổ thông ấy. Đúng như văn hóa người Việt, hai chữ đồng hương có sức mạnh vô hình. Nhờ đó, tôi luôn nỗ lực hơn, học chăm chỉ hơn vì … sợ. Sợ quá đi chứ khi tung tích đã phơi bày rồi. Tôi thường trò chuyện, email hỏi bài thầy nhiều hơn để rồi chợt nhận ra đằng sau khuôn mặt nghiêm nghị là cả tấm lòng một người thầy.
 
Giờ học của thầy không còn gói gọn trong tên gọi là Dịch. Đó là thế giới của văn hóa, chính trị, xã hội, là tranh luận, là đi đến tận cùng vấn đề… là những buổi cả đám sinh viên cùng chạy đuổi theo chuyến xe buýt cuối cùng về thành phố vì lớp tan học trễ. Thầy về khoa, sinh viên có sách đọc. Thư viện khoa im lìm phủ bụi đã được các bạn sinh viên hồ hởi quét dọn, sắp xếp. Văn phòng Khoa cũng được sinh viên “viếng thăm” nhiều hơn, để mượn về những quyển sách mà dù lùng sục khắp các nhà sách lớn bé cũng khó tìm ra. Thời gian không còn là giới hạn. Thứ bảy, chủ nhật? Chuyện nhỏ! Thầy luôn lắng nghe và giúp đỡ chúng tôi bất cứ lúc nào.
 
Tôi ra trường, ít gặp thầy hơn trước.
Một ngày, từ trại hè ở đất nước Phật giáo, tôi nhắn hú họa hỏi thầy vài điều về văn hóa. Thế mà, ngay lập tức qua mạng internet chập chờn, thầy chỉ dẫn rõ để tôi không phải ngập ngừng nơi xứ bạn. Một ngày, tôi để lời nhắn trên facebook: “Thầy ơi, giúp con”.
 
Thầy đã dành một buổi chiều phản biện, giúp tôi hoàn tất đề án cho một cuộc thi. Một ngày, tôi lúng túng xin thầy đứng tên giới thiệu đến một hội nghị. Vài ngày sau, tôi nhận lại không chỉ vài dòng chiếu lệ, mà là những nhận xét rõ ràng, từ tâm một người thầy hiểu rõ điểm yếu, điểm mạnh sinh viên mình.
Cảm ơn thầy.
HƯƠNG GIANG (bupyvn@...)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất