Mảnh ghép hình ngộ nghĩnh

Tin mới

15/11/2012 07:00

Một ngôi trường huyện, một phòng học nhỏ; ba năm học, bốn chín con người. Đơn giản đến tinh khôi, hồn nhiên như cây cỏ, tưởng như chỉ cần bước vào một môi trường mới thì kỷ niệm cũ cũng dần nhạt nhòa theo năm tháng.

Ba năm đã qua từ buổi tổng kết cuối cùng của thời học sinh, ba năm để mỗi người bước đi theo một hướng đi riêng, và ba năm đủ để người ta lớn, để chiêm nghiệm và trân trọng hơn bao giờ hết những giây phút từng có bên nhau.
 
Cô bé tôi rụt rè, e thẹn áo dài trắng ngày đầu tiên bước vào cổng trường cấp 3. Cậu bé bạn chẳng biết sợ ai, ngồi ngay cửa lớp, sẵn lòng trêu ghẹo bạn bè đi ngang qua.   
 
Tôi, mọt sách chính hiệu, chẳng biết gì ngoài hai chữ học hành, chặng đường dài nhất của tôi thời điểm đó là từ nhà đến trường, từ trường đến chỗ học thêm và từ chỗ học thêm quay lại về nhà. Những ngày không phải đến lớp, tôi lại chui trong đống sách truyện mà tôi đã kỳ công sưu tầm. Những con chữ, những câu chuyện lúc nào cũng làm tôi hào hứng, say mê.
 
Bạn tinh nghịch, không bao giờ thiếu trò vui. Từ những buổi học đầu tiên, bạn gây ấn tượng bằng màn tự giới thiệu mình, và dạy lớp một bài hát tiếng Anh ngộ nghĩnh. Những tiết học trống, bục giảng nghiễm nhiên trở thành sân khấu và bạn. Bằng những trò chơi của mình, phá tan khoảng cách giữa những con người xa lạ. Bạn nhiệt tình đến độ, một con bé “cụ non” như tôi cũng phải phì cười, và hòa mình vào những trò vui của bạn.
 
Ấn tượng với bạn từ dạo ấy, tôi và bạn trở thành bạn thân lúc nào cũng không hay.
Oan gia ngõ hẹp, những tính cách khác nhau mà ở chung một nơi thì thể nào chẳng có chiến tranh. Tôi trầm tính ít nói, bạn năng động hoạt bát. Mỗi khi có bất đồng, nếu tôi chọn cách im lặng, nhường nhịn thì bạn chẳng sợ ai, nói thẳng nói thật làm tôi đôi khi nổi cơn tự ái. Rồi giận hờn, rồi chiến tranh lạnh nhưng không đầy hai bốn tiếng đồng hồ là bạn đã chủ động làm lành trước rồi.
 
Tôi và bạn như hai mảnh kề nhau của bức tranh ghép hình mang tên cuộc sống, gần nhau để bổ sung những khuyết điểm cho nhau. Thân nhau đến mức, có thời điểm tôi và bạn cùng sống theo một thời gian biểu: sáng hẹn nhau chạy bộ cùng, rồi đến trường học, chiều lại cùng đến lớp học thêm hay học ngoại ngữ. Găp nhau từ mờ sáng đến tối nhưng những cuộc trò chuyện của tôi và bạn dường như vô tận, ngày đã qua nhưng chuyện chưa nói hết nên trông mau cho đến ngày mai để lại được hàn huyên.
 
Trước đây, tôi chỉ ngồi lầm lũi bàn đầu, ham học nhưng biếng chơi. Với suy nghĩ hạn hẹp của tôi lúc đó, chỉ có thầy cô và kiến thức là động lực để tôi đến trường, còn bạn bè chỉ là xã giao. Nhưng từ khi có bạn, tôi dần hòa nhập với lớp mới, bạn bè mới.
 
Lớp cần gì tôi đều tham dự, nào nữ sinh duyên dáng, rồi cắm hoa, nấu ăn hay rung chuông vàng cấp lớp, ở đâu có thi thố là ở đó có tôi. Cuộc sống tôi được tô vẽ những màu sắc, âm thanh thật sống động. Nếu không có bạn, có lẽ bây giờ tôi đã phải ngồi tiếc nuối vì vuột mất những ngày tháng tươi đẹp tuổi mộng mơ.
Ảnh minh họa
 
Năm cuối cấp, mỗi đứa đều bị cuốn vào những kế hoạch, dự định của mình. Nào tìm hiểu, lựa chọn trường lại đến ra sức khổ luyện cho mục tiêu đó. Đứa nào cũng tràn đầy hy vọng, đứa nào cũng sục sôi quyết tâm. Thời điểm đó, bạn cũng đang tìm hiểu một cô gái nên tôi dần tạo khoảng cách với bạn, dành không gian riêng cho hai người.
 
Gặp nhau hằng ngày là thế, vui cười là thế nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy trống vắng, thiếu thốn những tình cảm mà tôi quen thuộc từ bấy lâu này.
 
Lấy mục tiêu chạm cánh cổng đại học danh tiếng, tôi lao vào sách vở, bài tập, không cho phép những suy nghĩ, cảm xúc vẩn vơ, vớ vẩn quấy nhiễu mình hơn nữa. Nhưng những thay đổi của tôi không thể lọt qua quan sát tinh tế của bạn.
 
Đêm cắm trại cuối năm, hai tiếng “tri kỷ” chân thành bạn dành cho tôi như xóa tan mọi nỗi buồn, mọi phức cảm mà tôi kìm nén bấy lâu. Bên ngọn lửa trại sáng ấm, bên những ngọn nến xếp hình a3, bên những bạn bè cùng lớp, tôi và bạn, dù không nói một lời, vẫn hiểu nhau hơn bao giờ hết.
 
Mỗi bước đường tôi đi hiện tại và trong tương lai, đều có sự hiện diện của bạn, mảnh ghép ngộ nghĩnh của tôi.
Ngân Nguyễn (Hóc Môn – TPHCM)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất