Mỗi năm đến hè…

Tin mới

08/12/2012 07:00

Có biết bao mùa hè đã đi qua trong tôi. Mỗi mùa hè là một mùa kỷ niệm, mùa của yêu thương, lưu luyến. Và có lẽ, mùa hè chia tay năm lớp mười hai để lại nơi tôi nhiều kỷ niệm nhất.

Tôi còn nhớ buổi liên hoan kết thúc năm học lớp mười một, bốn mươi mấy đứa chúng tôi ăn uống, hò hát rất khí thế. Tôi cũng góp vào một tiết mục. Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định hát bài “Nỗi buồn hoa phượng” với câu mở đầu: “Mỗi năm đến hè lòng man mát buồn...”. Nhưng vừa hát đến câu thứ hai, tôi đã bị la ó: “ Sến quá đi bà ơi!”. Thế là tôi cụt hứng luôn. Giận! Thật là mất mặt! Tôi hứa với lòng sẽ không bao giờ hát nữa. 
 

Rồi thấm thoát cũng đến hè năm học lớp mười hai. Lớp chúng tôi lại tổ chức liên hoan chia tay như những mùa hè trước. Và dĩ nhiên không thể thiếu những tiết mục văn nghệ. Vì là buổi gặp mặt cuối cùng để tạm biệt đời học sinh nên bắt buộc mỗi thành viên trong lớp dù đã nổi tiếng hay chưa một lần lên sân khấu cũng phải ghi tên vào danh sách biểu diễn. Thế là tôi chẳng thể giữ được lời hứa năm xưa. Lần này, tôi vẫn hát bài cũ: “Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn…”. Hát mà lòng cứ phập phồng lo, mắt nhìn đứa này, liếc đứa kia, không biết có bị phá đám thình lình nữa hay không? Nhưng cuối cùng, tôi cũng chỉ mới hát đến câu thứ hai thì không còn sức hát nữa. Buồn quá! Lời hát đã buồn và không khí trong lớp còn ảm đạm hơn. Im lặng, không một âm thanh, tiếng động. Tôi nhìn quanh chỉ thấy những ánh mắt đỏ hoe đang nhìn nhau thút thít. Tôi lặng lẽ ngồi xuống. “Hát tiếp đi bà, tụi mình đang nghe mà”. Bất ngờ quá! Không ngờ bài hát của tôi lại được yêu thích đến như dậy. Nhưng tôi lắc đầu: “Buồn quá, không hát được nữa. Hẹn dịp sau nghen”. 
 
Từ đám đông, một đầu đinh đứng lên tuyên bố dõng dạt: “Bà không hát thì để tôi hát cho”. Cả lớp vỗ tay ầm ầm. Anh chàng này hát hò thì số một rồi. Có bài nhạc trẻ sôi động nào mới ra lò mà gã không thuộc đâu. Nhưng hôm nay sao lại xung phong hát nhạc sến? Trời đất ơi! Hắn hát mùi quá đi mất. Ngọt ngào trong từng câu chữ, da diết với cảm xúc dâng tràn. Dường như hắn đã bỏ cả tim mình vào luôn trong bài hát thì phải? Tôi thật sự lắng lòng lại. 
 
Bốn mươi mấy cặp mắt long lanh nhìn lại nhau thật kỹ. Hình ảnh của những năm tháng vừa mới đi qua giờ hiện về thật gần gũi. Tà áo trắng bay bay dưới sân trường đầy bóng phượng. Những giờ ra chơi, tụ ba chụm năm ở căn-tin hùn tiền mua xoài, cốc, ổi rồi tám chuyện linh tinh. Những lúc ngồi học, gió thổi hiu hiu, ngủ lúc nào không biết. Nhớ đến những lúc chờ thầy gọi tên mình lên dò bài mà tim đập, chân rung vì cái tội tối qua lười học bài. Hay những câu trả lời ngớ ngẫn, trên trời, dưới đất của những anh chàng lơ mơ mỗi khi cô giáo dò bài miệng. 
 
Qua bốn mùa hè, chúng tôi lại gặp nhau. Mỗi người một công việc, một hoàn cảnh… đã cùng hội ngộ giữa một ngày hè đầy tiếng ve và hoa phượng. Rồi cùng nâng cốc, hát hò mừng ngày tái ngộ. Và thật đặc biệt, bài hát của tôi lại được tập thể chọn làm bài hát mở đầu cho ngày họp lớp. Lần này, cả một tập thể hùng hậu cùng hợp xướng. Hát mà lòng cứ nức nở và một lần nữa nước mắt lại rơi. Nhưng bây giờ là nước mắt của những niềm vui, của sự trưởng thành và chiêm nghiệm. Tuy chẳng đứa nào còn được vui tươi, hồn nhiên như ngày xưa nhưng cái tinh thần “Quậy hết sức, chơi hết mình” thì vẫn còn nguyên vẹn. 
 
Mọi thứ đến rồi sẽ đi và không có gì là vĩnh cửu. Hãy giữ lại cho nhau những ký ức đẹp đẽ, hồn nhiên của thời áo trắng với một chút buồn, vui bất chợt nhé các bạn nhé. Để mỗi lẫn nghĩ về nó lòng ta trong sáng hơn…
Ngô Thị Phương Hiếu (Xã Tam Giang, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất