Tim tôi vẫn xốn xang

Tin mới

27/03/2013 07:00

Chiều nay, tình cờ trên Facebook, tôi bắt gặp cái tên quen thuộc trong ký ức. Click vào, tôi nhận ra T., một người bạn cùng lớp thời cấp 3. Vậy là bao ký ức lại ùa về.

Khi vừa bước vào lớp 10, tôi đã ấn tượng T. là một người đằm tính và thông minh nhất lớp. Nhưng đám con gái lại không thật sự ấn tượng về cậu ấy và phủ nhận những nhận xét của tôi. Đến năm lớp 12, bỗng dưng T. nổi lên như một “hotboy” ở trường. Thầy cô khen T. thông minh, học giỏi, tương lai sẽ xán lạn.
 

Các bạn gái, kể cả những người đã từng phủ nhận quan điểm của tôi cũng rối rít khen T. Không dưới 5 cô bạn của tôi bị đồn là thích T. một cách đặc biệt. Thực lòng tôi rất hay nghĩ về T. và thỉnh thoảng lại nhìn trộm cậu ấy. Khi quay lên thấy T. quay lưng nhìn, tôi lại quay đi. Cảm xúc đầu tiên của tuổi học trò khiến tôi rạo rực. Nhưng tôi lại chợt buồn vì nghĩ rằng những ý nghĩ về T. chỉ là trong giấc mơ, cuộc sống của tôi và T. quá khác nhau. Gia đình T. rất khá giả. Còn tôi, một đứa mồ côi, phải tự lo toan cuộc sống.

Nhưng một ngày, khi tan học, T. đi nhanh hơn để tiến lên hỏi tôi rằng: “Hà chọn trường nào đấy, mình thi vào… Sao Hà không hỏi mình thi trường nào?”. Tôi ú ớ đôi phút rồi kịp trả lời: “Mình thi sư phạm”, rồi đi nhanh ra bãi xe. Nhưng cả tối đó, tôi hồi hộp và vui không ngủ được. 

Ngày chia tay ra trường, bạn bè đưa nhau tấm ảnh 3x4 để dán vào lưu bút. T. đã đến tận chỗ tôi: “Ảnh của T. này, cậu giữ đi và ghi số điện thoại nhà mình lại nữa”. T. chỉ làm thế với riêng tôi. Đêm ấy, tôi lại khóc. Tôi linh cảm T. sẽ mãi chỉ là giấc mơ. Và điều đó đúng. T. đỗ đại học, còn tôi trượt. Rồi tôi xuôi phương Nam kiếm sống nhưng vẫn còn giữ cuốn lưu bút với bức ảnh của T. Nhiều lần tôi đã gọi điện về nhà T. nhưng không gặp vì T. đã lên Hà Nội học.

Bây giờ, chúng tôi nhận ra nhau sau 10 năm. Trái tim tôi vẫn xốn xang như ngày nào. Nhưng tôi biết tin T. sắp kết hôn. Bởi vậy, mọi ý nghĩ về T. suốt 10 năm qua sẽ phải cất kỹ. Tôi đã trải qua một cuộc tình. Tôi cũng đã cố gắng tìm hiểu thêm nhiều mối quan hệ khác để có thể tiến tới hôn nhân. Nhưng trong tất cả những người đàn ông đã đến và đi, T. vẫn là người tôi tôn trọng nhất và chưa từng hoen ố. Có lẽ tuổi học trò đã giúp tôi giữ hình ảnh T. mãi đẹp trong trái tim.

Như Bình (Thanh Xuân - Hà Nội)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất