Vầng trăng tình đầu

Tin mới

24/01/2013 07:00

Phiên kiểm tra gác đầu tiên nơi đảo xa đúng giờ trăng lên. Tôi lặng nhìn mảnh trăng vàng óng từ từ nhô lên từ mặt biển đen thẫm. Một chút thôi, rồi những cánh sóng lấp lánh ánh vàng rào rạt chạy tới, làm kỷ niệm bỗng ùa về như sóng vỗ.

Một đêm trước ngày tổng kết năm học 1988-1989, tôi lúc đó là học sinh lớp 12A (Trường PTTH Hương Khê - Hà Tĩnh) cùng nhóm bạn đến chơi nhà Ngọc Hương - cô bạn lớp phó học tập dễ thương. Bố mẹ của Ngọc Hương rất mến khách, nên chúng tôi đã được chén thỏa thê một chầu chè đậu đen và bánh mì rán.
 

Hồi đó, những món đó là xa xỉ đối với những học trò nghèo như tôi. Ăn uống xong, cả nhóm rồng rắn kéo nhau đi loanh quanh trong cái xóm nhỏ nơi nhà Hương ở. Trong khi bạn bè chí chóe trêu đùa nhau, tôi lẳng lặng đi ra vạt đồi nhỏ trước nhà Hương, ngồi bó gối trong đám cỏ may. Tôi chợt sửng sốt khi trước mặt mình là vầng trăng tròn, sáng quắc. Chưa bao giờ tôi thấy một đêm trăng rực rỡ đến vậy.
 
Tôi ngồi nhìn trăng và cảm thấy mình cũng cô đơn như vầng trăng kia, chỉ có khác, trăng cô đơn nhưng rực rỡ. Còn tôi, cô đơn và chỉ như một chiếc bóng lặng thầm.
Vì sao đến nông nỗi này? Cách đó mấy phút, trong khi bạn bè đang ồn ào, tôi trong lòng khấp khởi, mắt luôn dõi theo cô bạn lớp phó đang lanh chanh cùng mấy cô bạn gái. Không có biểu hiện gì là nàng quan tâm đến tôi. Sốt ruột, tôi đưa mắt qua Thiên - thằng bạn chí cốt ngồi cùng bạn, nó là người được tôi tin tưởng giao nhiệm vụ trao cho Hương bức thư mà tôi đã dành hết tình thương mến của mình để viết cho Hương.
 
Bức thư không phải được viết trong một đêm đầy nhung nhớ, mà nó được khởi thảo, chỉnh sửa, dồn nén hơn ba tháng mới hoàn thành. Đêm nay, nó phải đến được tay Hương, bởi không còn thời gian. Báo hại cho tôi, Thiên lẳng lặng lắc đầu. Khi cả nhóm vừa ra khỏi nhà Hương, tôi kéo giật thằng Thiên ra, hỏi như quát (tất nhiên là quát khẽ): “Sao rồi mày?”. Thằng bạn thân nghênh cái mặt lên, phì một cái: “Nó không nhận. Nó trả lại mày đây!”. Nói xong nó dúi vào tay bức thư của tôi rồi ù té chạy theo lũ bạn.
 
Bất giác tôi lôi lá thư ra. Bốn trang giấy học trò chan chứa tình cảm của tôi giờ đây dúm dó, thảm hại. Tôi nghiến răng, xé nát lá thư ra hàng trăm mảnh. Một cái vung tay, ngàn lời yêu thương theo gió bay đầy mặt cỏ may. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy đau nơi lồng ngực, nỗi đau nhoi nhói theo mỗi nhịp đập con tim…
 
Buổi chiều hôm sau, lớp tổng kết năm học, tổ chức bữa tiệc chia tay tuổi học trò. Lòng tôi ngổn ngang bao ý nghĩ. Cuộc đời sẽ sang trang bắt đầu từ ngày mai, nhưng tuổi học trò đã khép lại hôm nay. Mấy bạn gái đã bắt đầu khóc. Những đĩa bánh kẹo dường như không ai động đến, mặc dù đây là những thứ mà nếu như ngày thường, nó sẽ hết khi chưa kịp bày lên đĩa. Các chàng trai nghịch ngợm bỗng trở nên nghiêm nghị, ngồi yên lặng bên nhau. Lúc chụp ảnh kỷ niệm, Thiên kéo áo tôi, trao cho một cành hoa giấy đỏ rực. Hai chúng tôi đến cạnh Hương, tôi đưa cho Hương cành hoa, Thiên đọc câu thơ trong bài “Hương thầm”: “Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu”. Hương cười, không nói gì. Giờ nghĩ lại, tôi bật cười vì hoa giấy làm gì có hương mà nói hộ.
 
Nửa tháng sau, chúng tôi bắt đầu thi tốt nghiệp. Trong bức thư tình đầu đời mà giờ đã tan thành mây khói ấy, tôi đã viết rằng: “Nếu Hương đón nhận tình cảm của tôi, thì xin Hương đừng nói gì. Chỉ đến ngày thi tốt nghiệp, Hương hãy đặt một cành hoa lên cửa sổ phòng thi của tôi. Đó là sức mạnh để tôi vượt qua kỳ thi”. Mặc dù Hương không nhận thư, nhưng đến phòng thi, tôi vẫn ngước nhìn lên ô cửa sổ, hy vọng một điều kỳ diệu… Nhưng, chỉ có những song cửa trống rỗng nhìn tôi. Hết giờ kiểm tra, tôi trở về phòng ngủ. Ngoài cửa sổ trăng đã lên cao, rực rỡ. Kỷ niệm như mật ngọt làm lòng tôi dịu nỗi nhớ quê hương.
 
Giờ đây, tôi đã là sĩ quan quân đội, Hương đang là hiệu phó một trường trung học cơ sở gần nhà. Chúng tôi ít khi được gặp nhau. Tình yêu ngày đó tôi không bao giờ nói với Hương. Bởi trong lòng tôi, cái mà tôi nghĩ là tình yêu với Hương giờ chỉ còn đọng lại hình ảnh vầng trăng rạng rỡ trong đêm cuối cùng của tuổi học trò.
Bùi Trí Dũng (Hà Đông - Hà Nội)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất