“Con giết mẹ” một mực kêu oan

Tin mới

10/01/2013 12:17

Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TPHCM tuyên giữ nguyên án sơ thẩm, bất chấp lời kêu oan của các bị cáo, đại diện hợp pháp của người bị hại; những mâu thuẫn về địa điểm, thời gian, cách thức thực hiện hành vi...

Ngày 9-1, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TPHCM đưa vụ án giết người, che giấu tội phạm ra xét xử đối với 2 bị cáo Huỳnh Văn Quyên (SN 1962, ngụ huyện Long Hồ - Vĩnh Long) và Lê Thị Tám (SN 1967) theo đơn kháng cáo kêu oan của 2 bị cáo và đại diện hợp pháp của người bị hại. Các nhân chứng đều vắng mặt tại tòa.

Những cơ sở buộc tội

Theo nhận định từ bản án sơ thẩm ngày 28-2-2012 của TAND tỉnh Vĩnh Long  và lời luận tội của đại diện VKSND Tối cao tại TPHCM, mặc dù các bị cáo không nhận tội, nhưng căn cứ vào các chứng cứ có trong hồ sơ vụ án, như lời khai của người làm chứng Trần Thị Ngọc Yến, Dương Quang Phuông, cùng kết quả giám định, tang vật thu được, tờ thú nhận tội của các bị cáo... đã chứng minh được khoảng 2 giờ ngày 7-2-2007, Quyên gọi mẹ ruột là bà Dương Thị Tám thức dậy đi Cà Mau như đã hẹn với bà Nguyễn Thị Sứ.
 
Bà Tám không đi Cà Mau mà tiếp tục la rầy vợ chồng Quyên về việc ép chuối và tổ chức đám giỗ không đúng ý bà.  Quyên liền dùng tay trái bóp vào cổ áo bà Tám, tay phải ôm sau lưng kéo lại.
 
Bị cáo Huỳnh Văn Quyên tại phiên tòa
 
Bị cáo Huỳnh Văn Quyên vẫn bị tuyên mức án tù chung thân như tại phiên tòa sơ thẩm. Ảnh: TỐ TRÂM
 
Khi bà Tám không còn cử động, nghĩ bà đã chết, vợ chồng Quyên khiêng xác nạn nhân xuống bến sông trước nhà để dùng xuồng chở ra sông phi tang. Lúc này có bà Yến (đang hái trộm bưởi trước sân nhà Quyên) nhìn thấy.
 
Trên đường vợ chồng Quyên bơi xuồng về nhà, ông Phuông đi soi ếch bằng xuồng về và bà Yến đang đi bộ trên đường đều nhìn thấy. Theo kết quả giám định, nguyên nhân nạn nhân tử vong là do ngạt nước, suy hô hấp cấp, trụy tim mạch.
 
Theo đại diện VKSND Tối cao, nạn nhân chết lâm sàng trước khi xuống nước, vì vậy loại trừ lời khai của bị cáo và đại diện hợp pháp người bị hại cho là bà Dương Thị Tám tự cột bao gạch vào người tự vẫn. Những người giam cùng phòng với 2 vợ chồng Quyên có lời khai “nghe các bị cáo kể về việc Quyên bóp cổ mẹ chết”.
 
Tại tòa, Quyên khai có báo với công an sau khi phát hiện xác của mẹ nhưng trong hồ sơ vụ án không thể hiện. Vợ chồng Quyên liên tục kêu oan, cho rằng không chèo xuồng ra khỏi nhà nhưng các nhân chứng Yến và Phuông khai có thấy các bị cáo và họ cam kết lời khai này trước pháp luật nên trở thành căn cứ của vụ án.
 
CQĐT tỉnh Vĩnh Long không dựng lại hiện trường do Lê Thị Tám sợ xấu hổ với bà con. Vợ chồng Quyên cho rằng nhận tội vì bị ép cung, dùng nhục hình nhưng CQĐT tỉnh Vĩnh Long khẳng định không dùng nhục hình, bức cung, cũng không nhận được đơn khiếu nại của các bị cáo...
 
Từ những cơ sở đó, đại diện VKSND Tối cao đề nghị giữ nguyên mức án tù chung thân đối với bị cáo Quyên về tội giết người và 4 năm 4 tháng 7 ngày tù đối với bị cáo Lê Thị Tám về tội che giấu tội phạm.

Đầy rẫy mâu thuẫn

Tranh luận với đại diện VKSND, luật sư Trương Đình Tùng (Đoàn Luật sư TPHCM) cho rằng các kết luận giám định y khoa về nguyên nhân chết và giám định vi thể đã chứng minh bị cáo Quyên không phạm tội giết người. Lập luận của CQĐT và VKSND tỉnh Vĩnh Long về hành vi của các bị cáo mâu thuẫn nghiêm trọng với các kết luận giám định y khoa về nguyên nhân cái chết của nạn nhân. Nếu vì tức giận mà Quyên bóp cổ mẹ với một lực mạnh, vì sao trên cổ nạn nhân không có dấu vết? Giả sử nạn nhân chết lâm sàng do bị bóp cổ thì thời gian chết lâm sàng là bao lâu? Có thể hơn cả 1 giờ không?

Nguồn chứng cứ là lời khai không chứng minh được tội phạm, vì các lời khai tự mâu thuẫn và chống lại kết quả giám định về nguyên nhân chết cũng như kết luận vi thể. Lời khai nhân chứng Yến tự mâu thuẫn với nhau, mâu thuẫn với lời khai của các bị cáo, nhân chứng khác và thực tế khách quan về thời gian nhìn thấy vợ chồng Quyên “khiêng vật dài, nặng”, địa điểm đứng nhìn, vị trí chiếc xuồng chở xác phi tang, mực nước sông...
 
Nhân chứng Phuông chỉ xuất hiện sau gần 4 năm diễn ra vụ án. Vì sao trong suốt thời gian đó, ông Phuông hoàn toàn giấu kín, không hề kể cho ai? Nguồn chứng cứ là vật chứng (chiếc xuồng, túi gạch...) không thu giữ đúng luật, không chứng minh được sự liên hệ trực tiếp với các cơ chế và dấu vết của tội phạm.
 
Đặc biệt, theo luật sư Tùng, động cơ giết mẹ ruột hoàn toàn không thuyết phục khi các anh chị của bị cáo đều khẳng định không có xung đột, mâu thuẫn nghiêm trọng, không có sự tranh giành hay tranh chấp đất đai. Ngược lại, theo các bị cáo và đại diện hợp pháp người bị hại, nạn nhân từng có ý định tự tử vì “già rồi, chết cho khỏe, nằm một chỗ làm khổ con cháu”...
 

Em phải đến đâu?

Trước ngày diễn ra phiên tòa phúc thẩm, Huỳnh Thị Huyền Trâm (con gái của 2 bị cáo Huỳnh Văn Quyên - Lê Thị Tám) nhắn tin cho tôi: “Chị ơi, mấy hôm rồi em không ngủ được. Em nhớ cha, nhớ những biến cố xảy ra với gia đình... Dù vậy, em hy vọng với sự anh minh của Tòa Phúc thẩm, nỗi oan của cha mẹ em sẽ được giải...”.

Kể từ sau phiên tòa xử phúc thẩm lần 1 (ngày 3-3-2010) tuyên hủy án sơ thẩm, trả hồ sơ điều tra lại, Trâm thường viết thư cho tôi. Những lá thư kể về nỗi khắc khoải, đau đớn trước nỗi oan ức của cha mẹ, nỗi lo lắng trước bệnh tình của cha, mừng vui vì mẹ được trở về, em trai đậu đại học...

“Ngày nào cũng vậy, khi vào cơ quan, mở máy tính lên, em mở nhanh Google tìm hình ảnh của cha, để thấy lòng bình yên và đầy nghị lực hơn. Có những tấm ảnh cha cúi mặt lau nhanh dòng nước mắt, có tấm ảnh cha bị còng tay dẫn lên xe tù, có cả những tấm ảnh cha nằm trên giường Bệnh viện Chợ Rẫy… Lòng em đau lắm, đau như ai xé.
 
Em thèm được một ngày bình thường như mọi ngày: sáng cha đi bỏ mối bún, em phụ mẹ nấu cơm rồi cả nhà cùng ăn. Em và 2 em đi học, cha mẹ ra đồng. Tối về, cả nhà lại quây quần bên tivi hoặc nằm nghe cha kể chuyện ngày xưa…
 
Em nhớ hình ảnh cha ngồi cắt móng tay cho bà nội, xách nước nóng pha cho nội tắm hay hớt hải chạy đi mua thuốc mỗi khi nội nói nhức lưng, ăn uống không được... Một người con, người cha như cha, làm sao có thể làm chuyện trời không dung, đất không tha như người ta kết tội hả chị?...” - Trâm viết.

“Em trai em vừa trúng tuyển đại học. Nhận giấy báo, em trai nước mắt lưng tròng: “Cha không biết em đậu đại học đâu hả chị, biết được chắc cha mừng lắm”. Ngày nhập học, bạn bè của em có cha mẹ đưa đón, còn em của em một tay xách cặp, một tay xách túi quần áo lủi thủi một mình. Nhưng em biết trong túi hành trang nhỏ gọn đó, trong chính con người của em là cả một bầu nhiệt huyết, một niềm tin mãnh liệt và một sự cố gắng mạnh mẽ...” - Trâm thổ lộ.

Tôi buồn, vui theo những dòng thư của Trâm, khuyên em hãy cố gắng sống có ích và tin vào công lý, sự thật rồi cũng có lúc sáng tỏ. Vậy mà... Chiều nay, trong cơn mưa tầm tã, em đã níu lấy tay tôi nghẹn ngào: “Án đã tuyên, em phải đi đến đâu kêu oan cho cha mẹ? Không lẽ cho đến khi em cầm tấm di ảnh của cha đi kêu oan, sự thật mới được làm rõ?...”. Cổ họng tôi nghẹn đắng...
 
Tố Trâm
Bài và ảnh: VY THƯ
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất