Một phút bất cẩn

Tin mới

03/09/2012 21:49

“Sau khi đi tù về, anh V. còn có thể tiếp tục đi học lại, đi làm; còn với con bây giờ như đã mất tất cả. Dù có muốn tiếp tục đi học trở lại hay đi làm, con cũng không thể bởi đôi mắt con ngày càng mờ, không thấy gì… Tương lai con giờ đây như đã khép lại…”, T.Q.H, người bị hại, nghẹn ngào trình bày tại phiên tòa phúc thẩm.

Đêm 11-10-2011, P.T.V (SN 1993, ngụ quận Gò Vấp - TPHCM) điều khiển xe máy lưu thông trên đường Tô Ký, hướng từ ngã ba Chùa về ngã ba Bầu. Khi đến trước một căn nhà ở ấp Đông, xã Thới Tam Thôn, huyện Hóc Môn, V. lưu thông sang phần đường bên trái đụng vào xe máy do H. điều khiển đang lưu thông chiều ngược lại.
Tai nạn xảy ra, H. bị chấn thương đầu mặt gây vỡ sọ trán, vỡ thành hốc mắt phải, dập não trán… thương tật 65% vĩnh viễn. V. cũng bị thương tật 15%. Nguyên nhân xảy ra tai nạn là do V. điều khiển xe máy khi trong máu có nồng độ cồn vượt quá quy định, lấn trái, không có giấy phép lái xe.

Xử sơ thẩm, TAND huyện Hóc Môn tuyên phạt V. 30 tháng tù nhưng cho hưởng án treo về tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”, buộc bồi thường cho H. 200 triệu đồng.

Ngày xảy ra tai nạn, H. và V. đều đang là sinh viên. Sau tai nạn, V. được tại ngoại và vẫn tiếp tục đi học. Còn H. sau mấy tháng nằm viện, sức khỏe vẫn rất yếu, đôi mắt ngày càng mờ đi. Theo các bác sĩ điều trị, H. phải qua một cuộc phẫu thuật nữa thì đôi mắt mới có hy vọng sáng lại.
Thế nhưng, đến nay gia đình V. cố lắm cũng chỉ mới bồi thường được 80 triệu đồng, chưa đủ chi phí nằm viện trước đây của H., nói gì đến chi phí cho ca phẫu thuật tiếp theo. Còn gia đình H. sau tai nạn của con cũng đã cạn kiệt. Đó cũng chính là lý do H. kháng cáo. 

Tại tòa, V. thừa nhận ngày xảy ra tai nạn, V. chưa đủ 18 tuổi nên chưa có giấy phép lái xe. Hôm đó vì có cuộc hẹn với bạn bè, V. lấy xe cha mẹ đi chơi và có uống vài lon bia...“Tai nạn xảy ra là điều bị cáo không bao giờ muốn, xin HĐXX xem xét cho bị cáo được hưởng án treo để tiếp tục đi học. Bị cáo hứa sẽ cố gắng học hành, đi làm có tiền để bồi thường cho bị hại”, V. khẩn khoản trình bày.

Xét V. phạm tội khi trong độ tuổi vị thành niên, bản thân chưa có tiền án, tiền sự, đã khắc phục một phần hậu quả, HĐXX đã bác đơn kháng cáo của H. Về phần dân sự, do tại tòa sơ thẩm, cả hai bên đã thỏa thuận mức bồi thường 200 triệu đồng, tại phiên tòa phúc thẩm chưa phát sinh chi phí điều trị mới nên HĐXX dành quyền khởi kiện dân sự cho H. khi có yêu cầu.

Thêm một cơ hội cho V. sửa sai. Chỉ tội cho H., vì một phút bất cẩn của V. mà phải mang thương tật suốt đời…

Quỳnh Thư