Phút giận mất khôn

Tin mới

21/06/2013 22:33

Vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhiều người để cơn nóng giận bùng phát khiến tình thâm phút chốc vụn vỡ, gia đình rơi vào bi kịch…

Nhìn L.C.X (SN 1977, ngụ huyện Bình Chánh, TP HCM) đứng trước vành móng ngựa khóc rưng rức sau khi thuật lại hành vi phạm tội của mình, vị chủ tọa thở dài chua xót: "Là anh em một nhà, có gì thì ngồi lại nói chuyện với nhau, sao lại hành xử như đối với kẻ thù? Hơn nữa, em bị cáo cũng vì thương anh mới khuyên can, đâu làm gì đến mức có lỗi mà bị cáo nhẫn tâm tước đoạt sinh mạng em mình, gây đau thương cho cả gia đình…".


Bị cáo L.C.X sau khi tòa tuyên án tù chung thân

Giết em vì dám "dạy đời"

Theo cáo trạng, vì mê bài bạc, X. nợ nần chồng chất đến nỗi phải bỏ lại vợ con ở Bắc Ninh, trốn vào TP HCM làm thợ hồ. Nhưng dường như máu đỏ đen đã ăn sâu vào tận xương tủy, số tiền vất vả kiếm được bị X. nướng hết vào các sòng bài.

Không đành nhìn anh rơi vào vực thẳm, L.C.L (em trai X.) nhiều lần tâm sự, khuyên nhủ nhưng lần nào X. cũng lớn tiếng cho rằng đó là việc của mình, không liên quan gì ai, bỏ ngoài tai lời khuyên chân tình của em.

Một ngày tháng 7-2012, khi đi làm về ngang nhà em, nhìn thấy xe máy của L. đậu trước cửa nhà, bỗng dưng X. nhớ lại trận cãi vã dẫn đến đánh nhau với L. 2 tháng trước, lòng thù hằn trỗi dậy, X. trở về nhà lấy dao. Biết L. tắm trên gác, X. xông lên, đạp cửa phòng tắm nhảy vào đâm em trai nhiều nhát khiến nạn nhân tử vong.

Trong suốt phiên tòa, X. không một lần dám ngoái lại phía sau nhìn người thân. Cúi gằm mặt, X. nghẹn ngào: "Bị cáo không bao giờ muốn giết em. Bị cáo giận L. là em mà nhiều lần dám lên mặt dạy đời, khinh thường, không tôn trọng bị cáo nên đã hành động thiếu suy nghĩ... Bị cáo biết mình sai rồi, không dám xin gia đình tha thứ…".

Giận em gái ngang ngược

M.H.L (SN 1974) cùng M.B.N (em gái của L., SN 1979) sống chung nhà ở quận Thủ Đức, TP HCM. Khoảng 19 giờ ngày 11-3-2012, sau khi N. đi nhậu về, hai anh em cãi nhau. Được mọi người can ngăn, L. bỏ đi uống cà phê, N. xô ngã xe máy của anh trai rồi cầm bật lửa dọa đốt. Được báo tin, L. tức tốc trở về. Trên đường đi, L. nhặt một cây sắt rồi quay vào đâm N. nhiều nhát khiến nạn nhân tử vong tại bệnh viện.

"Bị cáo bị ức chế vì N. nhiều lần chửi mắng. Bị cáo biết tội ác tày trời của mình nên đau khổ lắm. Chỉ mong các cháu và gia đình có thể tha thứ cho bị cáo" - L. gục đầu vào vành móng ngựa, để mặc những giọt nước mắt hối hận tuôn rơi.

Bần thần nhìn chiếc xe tù lao vút đi, gia đình L. đau đớn cho biết N. đã ly dị chồng, có 2 con nhỏ (SN 2000 và 2005). Khoảng 3 năm gần đây, N. thường xuyên nhậu nhẹt, cờ bạc. Mỗi lần say, N. lại hăm dọa đốt nhà, đánh con, chửi mắng mọi người trong gia đình. Hôm xảy ra vụ án, N. nhậu từ trưa đến khuya mới trở về nhà, không ngừng lớn tiếng chửi mắng anh trai…

Vì cái nhà vệ sinh

Là con dâu út, N.B.T (SN 1986, ngụ huyện Củ Chi, TP HCM) phải cáng đáng mọi thứ trong gia đình chồng, từ việc chăm sóc cha chồng bị bệnh đến việc lo cơm nước cho 2 người anh chồng bị vợ ruồng rẫy… Vậy mà, người chị em bạn dâu L.T.L lại thường xuyên đay nghiến vì vợ chồng chị đang ở trong ngôi nhà thờ tự.

Do nhà chật chội, cả gia đình chị L. vẫn sang xài "ké" nhà vệ sinh. Thấy bất tiện, T. đề xuất hỗ trợ tiền để chị L. xây nhà vệ sinh riêng, không ngờ chị L. nghĩ em dâu khinh thường mình dẫn đến cả hai cãi vã rồi lao vào đánh nhau.

Sáng hôm sau, trong lúc đi làm tại Công ty Eland (xã Phú Hòa Đông, huyện Củ Chi), họ lại tiếp tục cãi và đánh nhau. Sẵn có con dao lam trong túi áo, T. lấy ra rạch mặt chị L., gây thương tích 15%.

Sau ngày xảy ra vụ án, nhiều lần T. đem tiền đến nhà chị L. xin lỗi nhưng đều bị xua đuổi. Gia đình chồng cũng lạnh lùng đuổi T. đi. Tài sản của vợ chồng là 2 chiếc xe máy, T. xin đem đi một chiếc cũng không được đồng ý.

Bốn năm làm vợ, làm dâu, điều cuối cùng người phụ nữ ấy nhận được là bản án tù 1 năm 6 tháng, đơn xin ly hôn của chồng và nỗi đắng cay. Chỉ bởi một cơn giận…

Với hành vi phạm tội của mình, cả hai người anh trong hai câu chuyện trên bị TAND TP HCM tuyên phạt tù chung thân. Mức án ấy không đau đớn bằng nỗi day dứt, giày vò lương tâm mà họ phải gánh chịu trong những ngày còn lại của cuộc đời.

Bài và ảnh: Kha Miên
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất