DAMASCUS NHẪN NẠI CHỜ BOM: Xả stress!

Tin mới

14/09/2013 21:55

Những ngày này, người dân Damascus (Syria) ra công viên có nhiều cây xanh, tán gẫu với nhau bên ly cà phê ở quán ven đường để xả stress và chờ đợi với tâm trạng bán tín bán nghi một cuộc tấn công khốc liệt đến từ nước ngoài

Khi màn đêm buông xuống, các công viên trong thủ đô Damascus tấp nập người đến ăn uống, đi dạo, ngồi chơi. Họ ít khi đi một mình mà cả gia đình hay nhóm bạn bè. Một trong những điểm thu hút đông người dân là công viên Arnus ở quận trung tâm Salhiye. Trong công viên có tượng cựu tổng thống Hafez al-Assad trị vì Syria 30 năm trước khi qua đời. Ông Bashar al-Assad tiếp nối sự nghiệp của cha lên làm tổng thống từ năm 2000.

Xua đi nỗi lo bom đạn

Bà Um Sami, một phụ nữ đẫy đà, đội khăn trắng, đeo kính râm đen, giải thích tại sao bà thích đến công viên: “Ở nhà, tôi cảm thấy ngột ngạt và bức bí lắm. Hằng ngày, tin tức thời sự làm tôi bồn chồn, lo lắng. Ở đây đông người nên bớt sợ hơn”. Nói xong, bà chỉ đám đông ngồi ghế nhựa xếp quanh mấy quán bán cà phê, nước ép trái cây, sữa bắp. Tiếng nhạc phương Đông lúc rộn rã lúc du dương khiến bầu không khí ở đây giống như hội hè. Trong khi bà Um Sami nói, tiếng bom thỉnh thoảng nổ vọng về từ phía chân trời.
 
Đánh cờ trong quán cà phê Ảnh: AP
 
Trước chiến tranh, công viên chỉ có người đi bộ. Giờ đây, quán cà phê và nước giải khát ngoài trời mọc lên như nấm sau mưa. An ninh cũng được bảo đảm vì chung quanh công viên có nhiều đơn vị quân đội đóng. Chiến tranh chỉ cách công viên vài cây số - nơi quân chính phủ và quân nổi dậy quần nhau ở ngoại ô.

Trước đây, người dân thường đến chơi vùng cây ăn trái mát mẻ ở Goutar, phía Đông Damascus. Nay ở đó rất nguy hiểm. Ngày 21-8 xảy ra một vụ tấn công bằng vũ khí hóa học. Vì vậy, công viên là nơi thích hợp nhất. Không chỉ công viên Arnus mà những công viên trong các quận Techkrin, al-Jahez, Mazraa, Baramke cũng được quân đội lập hàng rào an ninh cho nên dân chúng đi xả stress khá thoải mái.

Ruqayya al-Zayyat, một thanh niên vui tính, chia sẻ: “Tôi đến đây mỗi ngày và cảm thấy an tâm vì có quân đội bảo vệ”. Sama, một thiếu nữ xinh xắn khoảng 20 tuổi, đến đây cùng mẹ và mấy người em gái ngồi xích đu, cũng tỏ ra hào hứng: “Chúng tôi muốn thay đổi không khí. Ít nhất cũng đỡ tốn hơn ngồi quán cà phê”. Còn Munir, làm chủ một công ty du lịch, nói: “Người ta thích đến đây vì sợ cuộc sống sôi động. Nhiều người nghèo không dám phung phí 300 bảng để ngồi quán. Đó là một món tiền tương đương hơn 1 đô-la Mỹ. Giá cả mọi thứ bây giờ đã tăng gấp 3 lần thời trước chiến tranh”.

Đã hơn 1 năm nhưng Usama vẫn còn tiếc nuối công việc trong nhà máy bánh kẹo ở thị trấn Jaramana, vùng ven phía Đông Nam Damascus. Anh kể: “Quân khủng bố đã phá hủy nhà máy, giờ đây tôi sống tạm với nghề bán cà phê, trà sữa và nước ép trái cây tại công viên Arnus này”.

Công viên đóng cửa khá muộn nhưng bao giờ cũng trước giờ giới nghiêm có hiệu lực từ nửa đêm. Khác với trước đây, mùa hè oi bức, người dân Damascus và các thành phố lớn thường vui chơi đến tờ mờ sáng. Đường sá vắng tanh. Thỉnh thoảng có 1 chiếc xe hơi hối hả chạy với tốc độ lớn ở quảng trường Abasside. Đó là cách người dân bình thường xua đi nỗi lo bom đạn mất mát hằng ngày.

Cà phê đi!

Đó là câu nói cửa miệng của những người dân khá giả sống trong các quận trung tâm chưa bị tàn phá nhiều như ở vùng ven thủ đô cách 20 phút chạy xe. Họ rủ nhau ra quán cà phê tán gẫu, một cách xả stress phổ biến nhất trong những ngày hè này.
 
Trong một công viên ở Damascus ngày 1-9-2013 Ảnh: IBT
 
Đài truyền hình Anh Sky News cho biết hồ bơi trong các khách sạn sang trọng đông nghịt người vào cuối tuần. Trẻ em nô đùa với nước không quan tâm đến tiếng nổ rền vang của các loại pháo và tên lửa vọng về từ phía ngoại ô.

Mấy quán cà phê bên đường đông nghẹt khách vào ban đêm, bất kể ngày thường hay thứ bảy, chủ nhật. Một nhân viên ngân hàng 26 tuổi, đề nghị không nêu tên vì lý do an ninh, nói: “Trung tâm Damascus giống như Paris. Cái gì cũng có. Nhưng đi xa hơn chút thì không nên”. Anh chàng vô tư này đang ngồi “tám” với bạn bè. Họ chuyền tay nhau một điếu xì gà thơm phức.

Thật ra, ở trung tâm cũng không an toàn cho lắm. Thỉnh thoảng quân nổi dậy “vùng xôi đậu” ở ngoại ô bắn vài quả đạn cối hoặc tên lửa vào gây tổn thất vật chất khá nặng. Một vài người đi đường đã bỏ mạng trong tình huống đó. Ngay cả thánh đường Hồi giáo cũng bị tấn công. Chiến tranh không chừa một ai hay bất cứ thứ gì.

Dù vậy, người dân Damascus vẫn phải sống bất chấp nỗi sợ thanh gươm Damocles mà Mỹ và các nước đồng minh phương Tây treo trên đầu họ. Đêm đêm, họ vẫn ra ngồi các quán cà phê để tán gẫu những chuyện trên trời dưới đất. Những người lớn tuổi một chút thì đánh cờ, hút thuốc. 22 giờ, họ mới bắt đầu lục tục về nhà...

Họ không có quyền tấn công

Có những người không cần ra công viên hay ngồi uống cà phê xả stress. Họ quyết định sống chung với chiến tranh trong tâm trạng không bi quan mà cũng không lạc quan tếu. Sinh viên Mustapha Dhabbas phát biểu trên kênh truyền hình Sky News: “Chúng tôi không sợ. Chúng tôi sống như mọi ngày, đến giảng đường, câu lạc bộ hoặc vào những quán ăn yêu thích. Mỹ, Anh sẽ không tấn công. Họ không có quyền làm như vậy”.

Rouba Shalhoub, một sinh viên khác, cũng nhận định: “Tôi không nghĩ rằng họ sẽ tấn công Syria. Mọi người đều thấy sợ hoặc lo lắng cho tương lai nhưng tôi không tin họ sẽ hành động”.


(*) Xem Báo Người Lao Động từ số ra ngày 14-9

Kỳ tới: Những chuyến xe bão táp

NGUYỄN CAO
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất