NHỮNG NGUYÊN THỦ QUỐC GIA ĐỘC ĐÁO

Nghèo nhất và hào hiệp nhất

Tin mới

19/11/2012 23:13

Tổng thống Uruguay Jose Mujica là một chính khách khác người nhưng được cả thế giới kính trọng và ngưỡng mộ

Kể từ ngày đài truyền hình Anh BBC phát bộ phim tài liệu về cuộc sống đời thường của tổng thống Uruguay (ngày 15-11), cả thế giới đều biết ông Jose Mujica với biệt danh “tổng thống nghèo nhất và hào hiệp nhất” thế giới.

Tôi không nghèo

Hãy thử tưởng tượng về một vị tổng thống từ chối sống trong dinh thự nhà nước để ở  “nhà vợ” là một trang trại trồng hoa khiêm tốn ở ngoại ô thủ đô Montevideo và tặng 90% thu nhập cho người nghèo! Ở Uruguay, người dân gọi ông là “el presidente mas probe”, có nghĩa là “tổng thống nghèo nhất”.

Theo nhật báo Tây Ban Nha El Mundo, mức lương hằng tháng của ông Mujica tương đương 12.500 USD. Nhưng ông chỉ giữ lại cho bản thân 1.250 USD, cao hơn mức lương trung bình ở Uruguay khoảng 475 USD. So sánh với mức lương ông Raila Odinga (35.657 USD/tháng), Thủ tướng Kenya, chẳng hạn quả là “một trời một vực”.

Sự khác biệt lớn nhất ở đây là Uruguay có GDP bình quân đầu người khá cao, khoảng 14.415 USD. Trong khi đó, GDP bình quân đầu người của Kenya chỉ có 850 USD.


Tư dinh của Tổng thống Mujica. Ảnh: BBC

Ông Jose Mujica đắc cử tổng thống ngày 30-11-2009 trong một cuộc bầu cử “không có kẻ thắng người thua” và nhậm chức ngày 1-3-2010.
 
Mặc dù sống bình dân, gần đây uy tín ông đã giảm xuống dưới 50% sau khi ông tán thành luật phá thai 12 tuần tuổi và ủng hộ việc hợp pháp hóa tiêu thụ cần sa mà ông cho rằng “tiêu thụ không đáng lo, buôn ma túy mới là vấn đề”.
Tất nhiên, để nuôi sống bản thân và gia đình, ngoài giờ lo “quốc sự”, ông phải phụ với vợ, thượng nghị sĩ  Lucia Topolansky, trồng và bán hoa tươi. Số tiền 11.250 USD còn lại, ông sung vào các quỹ giúp đỡ người nghèo và các doanh nghiệp nhỏ. Bà Topolansky cũng trích một phần lương để giúp người nghèo.

Năm 2010, trong bảng kê khai tài sản cá nhân ông Mujica - một điều bắt buộc đối với tất cả viên chức nhà nước -  chỉ có một vật đáng giá nhất trị giá 1.945 USD. Đó là chiếc xe “con bọ” Volkswagen đời 1987. Năm nay, ông khai thêm phân nửa tài sản của vợ tương đương 215.000 USD bao gồm nhà, đất và xe máy kéo.

So với tài sản công khai của phó tổng thống Uruguay, ông Danilo Astori, tài sản cá nhân của Tổng thống Mujica chỉ bằng 2/3. Còn nếu so với tài sản của người tiền nhiệm, cựu tổng thống Tabare Vasquez, thì chỉ bằng 1/3.

Mô tả “tư dinh” của tổng thống Uruguay, ống kính truyền hình BBC cho thấy một ngôi nhà khiêm tốn có 2 bảo vệ và một chú chó cụt một chân tên Manuela, thú cưng của tổng thống, làm nhiệm vụ canh gác. Ngoài trời, quần áo phơi trên sào như mọi nhà dân xung quanh. Nước sinh hoạt lấy từ một giếng nước ở ngoài sân.

“Trong phần lớn cuộc đời, tôi vẫn sống như thế. Tôi có thể sống tốt với những gì tôi có” - ông Mujica, một người ăn chay trường, bộc bạch. Nhưng ông có vẻ không thích biệt danh “tổng thống nghèo nhất thế giới”.

Phát biểu trước ống kính truyền hình BBC, ông Mujica chia sẻ: “Người ta gọi tôi là tổng thống nghèo nhất thế giới nhưng tôi không hề thấy mình nghèo. Người nghèo là những người chỉ muốn làm việc để sống một cuộc sống xa hoa và luôn luôn ham muốn có nhiều của cải hơn. Đây là vấn đề của tự do. Nếu không muốn sở hữu nhiều thứ thì bạn không cần suốt đời làm việc như nô lệ đến nỗi chẳng có thì giờ dành riêng cho bản thân. Tôi có vẻ là một ông già lập dị nhưng đó là một sự chọn lựa tự do và tự nguyện”.

Tổng thống Jose Mujica và tài sản lớn nhất của ông. Ảnh: WORDPRESS

Không chạy theo lối sống tiêu thụ

Ông Mujica có một cuộc đời đầy dông bão. Sinh ra trong một gia đình nông dân gốc gác Tây Ban Nha và Ý cách đây 77 năm, ông Mujica từng là cua-rơ xe đạp từ năm 13 đến năm 17 tuổi. Ông tham gia lực lượng du kích cánh tả Tupamaros từ năm 25 tuổi và nhanh chóng trở thành một trong những thủ lĩnh của phong trào này. Tupamaros được thành lập tiếp sau cuộc cách mạng thắng lợi ở Cuba nhằm chống lại sự đàn áp đẫm máu của các nhóm cực hữu đối với công nhân nông nghiệp.

Trong những năm 1960-1970, ông bị bắn 6 lần, 14 năm bị biệt giam trong các nhà tù khắc nghiệt nhất của Uruguay. Ông được thả vào năm 1985 sau khi Uruguay trở lại chế độ dân chủ. Chính trong thời gian ở tù, ông xây dựng một nhân sinh quan khác người nhưng đáng kính và đáng ngưỡng mộ.

Quan điểm chính trị của ông đã được trình bày rất rõ trong Hội nghị Cấp cao Rio+20 tháng 6 vừa qua: “Chúng ta đã nói nhiều về phát triển bền vững và xóa đói giảm nghèo. Thế nhưng chúng ta nghĩ gì? Phải chăng chúng ta muốn bắt chước mô hình phát triển và tiêu thụ của các nước giàu có? Vậy tôi xin hỏi quý vị: Điều gì sẽ xảy ra nếu người Ấn Độ cũng có số xe hơi giống như người Đức? Liệu hành tinh này có đủ tài nguyên để đáp ứng cho 7-8 tỉ dân nhu cầu tiêu thụ và thải rác ngang bằng các nước giàu có hiện nay?”.

Ông Mujica cũng chỉ trích phần lớn các nhà lãnh đạo thế giới “mù quáng chạy theo mục đích tiêu thụ để phát triển, nếu không được thì có nghĩa là  thế giới này sẽ tận thế”.

THẢO HƯƠNG
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất