Sewol chìm 1 năm, những căn phòng còn nguyên nhung nhớ

Tin mới

15/04/2015 17:57

(NLĐO) - Gần tròn 1 năm thảm họa chìm phà Sewol (ngày 16-4) cướp đi hơn 300 sinh mạng, nỗi đau của các gia đình vẫn như còn nguyên vẹn.

Nhiếp ảnh gia Kim Hong-ji của hãng tin Reuters đã chụp loạt hình về người thân trong căn phòng của các nạn nhân xấu số.

Những bức ảnh chụp phòng ngủ của các nạn nhân cho thấy sau thảm kịch cho thấy mọi thứ dường như vẫn vậy. Cha mẹ không thể bỏ đi những kỷ vật vô giá của con em mình. Từ sau tai nạn, nhiếp ảnh gia Kim Hong-ji giữ liên lạc với các phụ huynh và khi ông ngỏ lời, 12 gia đình đồng ý chụp ảnh, họ đều muốn được đứng chụp ảnh cùng đồ đạc của người thân.

“Họ bình tĩnh đứng trước máy ảnh của tôi nhưng tôi cảm thấy một nỗi buồn thương sâu thẳm, muốn gọi tên con mà không thể. Chụp những tấm ảnh này thật chẳng dễ dàng gì” – ông Kim nói. Nhiếp ảnh gia nói rằng ông không muốn xoáy thêm vào nỗi đau của họ, chỉ cố gắng hết sức “lột tả cảm xúc của họ”. Theo ông Kim, “một số vẫn còn rất đau buồn, những người khác vẫn còn rất tức giận về những gì đã xảy ra”.

Hơn 300 người thiệt mạng, hầu hết là học sinh trường Danwon, sau khi phà Sewol bị lật úp và chìm ngoài khơi cách đảo Byungpoongon 19,3 km khi đang trên đường tới đảo Jeju. Đến nay, còn 9 nạn nhân chưa được tìm thấy.

Những hình ảnh của ông Kim Hong-ji

Bà Shin Jum-ja (phải) và Jung Soo-beom, mẹ và em trai của Jung Hwi-beom. Bà Shin nói: “Trước tai nạn, gia đình tôi đã nói chuyện rất nhiều. Giờ thì chúng tôi không muốn nói gì nữa, cố gắng để không làm tổn thương nhau. Tôi rất muốn được gặp lại Hwi-beom dù chỉ một lần, ước có thể ôm lấy nó”.

 

Shin Jum-ja (right) and Jung Soo-beom, mother and younger brother of Jung Hwi-beom

 

Ông Huh Heung-hwan và bà Park Eun-mi, cha mẹ của nữ sinh Huh Da-yoon. Bà Park nói: “Tôi đã không nghĩ được bất cứ gì ngoài việc tìm kiếm con gái. Tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc cho đến khi tìm thấy con bé. Trong 1 năm qua, ngày nào cũng như ngày hôm ấy, 16-4-2014. Nhiều lần tôi bật cười mà cay đắng khi nhớ về những điều nhỏ nhặt nay đã trở thành khoảnh khắc hiếm hoi. Tôi từng nghĩ cuộc sống bình thường là điều dễ dàng nhưng giờ mới nhận ra nó là điều khó khăn nhất”.

 

Huh Heung-hwan (right) and Park Eun-mi, the parents of Huh Da-yoon

 

Bà Kim Young-lae và ông Kim Sung-sil, cha mẹ của Kim Dong-hyuk. Bà Kim Young-lae cảnh báo: “Cần phải có một cuộc điều tra kỹ lưỡng và kẻ gây ra sai phạm phải bị trừng phạt. Loại tai nạn này sẽ xảy ra lần nữa nếu chúng ta không tìm hiểu kỹ càng nguyên nhân”.

 

Kim Young-lae (right) and Kim Sung-sil, parents of Kim Dong-hyuk

 

Cô Ahn Myeong-mi, mẹ của Moon Ji-sung, nói: “Quan điểm của tôi về đất nước đã thay đổi. Tôi từng nghĩ đất nước mình thật tốt đẹp và đã từng cầu nguyện cho nó. Từ sau thảm họa này, tôi đã không cầu nguyện trong một thời gian”.

 

Ahn Myeong-mi, mother of Moon Ji-sung

 

Cô Eom Ji-yeong, mẹ của Park Ye-ji, nói: “Những di vật của con em chúng tôi vẫn còn đó… Tôi muốn tìm chúng… Tôi cũng muốn biết sự thật và lý do tại sao chúng không nhận được lệnh thoát khỏi phà”.

 

Eom Ji-yeong, the mother of Park Ye-ji

Cô Lee Sun-mi, mẹ nữ sinh Kim Ju-hee, nói: "Cần phải điều tra tới cùng. Mùa xuân đã tới, hoa đã nở nhưng những người làm mẹ như chúng tôi không thể mỉm cười. Tôi hy vọng những đứa trẻ còn mất tích sớm được tìm thấy. Tôi ước gì lại được ở bên cạnh con gái tôi. Sau thảm kịch ấy, thế giới biến thành một nơi hoàn oàn xa lạ với tôi".

 

 

Bà Kim Mi-hwa, mẹ của Bin Ha-yong, chia sẻ: "Bọn trẻ đứa nào cũng đáng yêu và quý giá. Chúng đều có ước mơ. Lẽ ra chúng có thể trở thành tổng thống, bộ trưởng hay nghệ sĩ nổi tiếng. Thật là một tổn thất lớn lao cho đất nước".

 

 

Bà Jung Bu-ja và ông Shin Chang-sik, cha mẹ em Shin Ho-sung. Bà Jung nói: "Tôi đã phản đối, đã đòi hỏi điều tra. Vài nhà báo nước ngoài chụp hình tôi. Lúc đó, tôi thấy mình như người ngoài hành tinh dù tôi sống ở đất nước này. Tất cả những gì tôi muốn biết là vì sao thủy thủ đoàn đều được cứu sống còn con cái chúng tôi thì không?".

 

 

Bà Lee Hye-kyung, mẹ của nam sinh Jeon Hyeon-tak, hồi tưởng: "Thi thể Hyeon-tak được tìm thấy hôm 1-5-2014. Tôi nghẹn lời. Tôi không còn niềm vui sống nào. Tôi đã nuôi nó lớn bằng cả trái tim. Hyeon-tak, cảm ơn con đã đến với mẹ".

 

 

Bà Kim Youn-sil, mẹ của em Jeong Cha-woong, nói: "Tôi nhớ Cha-woong vô cùng. Tôi không còn niềm tin vào đất nước nữa. Nếu đứa con lớn của tôi thấy ổn, tôi muốn ra nước ngoài".

 

 

Cô Kim Yu-jeong, mẹ của nữ sinh Jeon Ha-yeong, nói: "Tôi ước gì đất nước mang lại cho tôi cảm giác được bảo vệ. Tôi muốn kể cho em gái Ha-yeong về quê hương tự hào nhưng những ngày này thì không thể. Chúng tôi, với tư cách là người lớn, phải bảo vệ con cái mình. Tôi mong lũ trẻ lớn lên an lành và dẫn dắt đất nước đi đúng hướng".

 

Bà Jung Hye-suk, mẹ của Park Sung-ho, nói: "Bọn trẻ vô tội phải chết vì lỗi lầm của người lớn. Chúng tôi phải ngăn chặn bất cứ thảm họa nào tương tự và xây dựng một nền văn hóa trân trọng sinh mạng con người. Bọn trẻ không hề đổ lỗi cho ai. Chúng cố gắng cứu nhau và lo lắng cho gia đình đến phút chót. Chẳng phải chúng ta nên học từ những nỗ lực cuối đời của chúng sao?".

 

H.Bình (Theo BBC)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất