Tin mới

02/11/2013 21:40

Nhớ hồi đầu năm học, con gái thỏ thẻ với mẹ: “Mẹ ơi, ước gì ngày nào con cũng được ba mẹ đưa đi học như các bạn của con”. Ôi, con gái của mẹ, điều tưởng như đơn giản ấy lại trở thành mong ước của con. Ngẫm lại, suốt những năm con đi học mẫu giáo và lớp 1, công việc đưa đón con, ba mẹ phó thác cả cho ông bà ngoại.

 Số lần ba mẹ đưa đón con chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Lý do không phải ba mẹ không yêu thương, không quan tâm đến con mà chỉ vì giờ giấc làm việc của ba mẹ “lệch pha” với giờ học của con; hơn nữa, nơi ba mẹ làm việc lại quá xa nhà, không thể nào về kịp để đón con.

Con yêu, đưa đón con đi học mỗi ngày không chỉ là điều ước của con mà cũng là niềm khát khao của mẹ. Cũng như con, mẹ từng ganh tị với những người bạn của mình khi họ có nhiều thời gian và điều kiện dành cho con cái hơn mẹ. Và mẹ cũng từng tự hỏi sao họ có thể làm được điều đó mà mẹ thì không? Có lẽ lấy lý do vì mưu sinh để giải thích thì con còn quá bé để hiểu, nhưng đó là lý do chính đáng nhất mà mẹ có thể vin vào để thấy bớt có lỗi với con.

Con biết không, mỗi lần đưa con đi học, mẹ thật sự hạnh phúc. Mẹ thích được dõi theo cái dáng lẫm chẫm như nụ nấm của con tha chiếc cặp quá khổ đi vào lớp; thích được nhìn con vui đùa, tíu tít chuyện trò cùng chúng bạn. Mẹ hạnh phúc khi thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt con mỗi khi nhận ra mẹ đến đón trong dòng người đông đúc... Với mẹ, hạnh phúc đến từ những điều bình thường nhất như việc đưa con đi học nhưng đôi khi lại không thể nào thực hiện.

Thôi thì mẹ con mình hãy cố gắng và cùng an ủi nhau rằng được ông bà đưa đón cũng hạnh phúc lắm rồi bởi không ít bạn bè của con phải tự mình đi học, tự mình về nhà mà không có người đưa đón.

Mai Chi
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất