Tin mới

13/04/2013 23:19

Em đưa cho anh chiếc lá trạng nguyên và bảo ép vào quyển sách nào mà anh hay đọc nhất để mỗi khi mở nó ra, anh sẽ nhớ về em. Khi ấy, anh 18 tuổi, còn em vẫn là một cô bé 15 tóc đuôi gà.

Anh đi xa, chuyến đi xa đầu tiên và lâu nhất trong đời. Nơi anh đến là một đất nước có những cây bạch dương và mùa đông lạnh âm mấy chục độ. Nhưng khi đó, anh nghĩ về một tương lai rộng mở và thấy lòng thật ấm áp. Anh mơ đến ngày mình trở thành kỹ sư đóng tàu, anh sẽ về đóng cho bác đưa đò ở làng mình một chiếc tàu thật to, có thể chở cùng lúc mấy trăm đứa học trò nghèo qua sông… Khi đó, em đã trở thành cô giáo dạy học ở trường huyện. Cô giáo sẽ tự hào nói rằng người đóng con tàu ấy đã từng quen em…

Suốt những năm tháng đi xa, anh luôn nghĩ về điều đó. Trong trái tim anh, cô bé tóc đuôi gà tuổi 15 có nụ cười lung linh như ngọn nến soi đường. Có những đêm ngồi co ro trong căn phòng lạnh, nhớ mẹ, nhớ quê khiến anh muốn khóc. Nhưng rồi anh lại nghĩ về em. Nếu biết được điều này, em sẽ cười và bảo rằng anh “con trai gì mà yếu đuối”. Nhất định anh sẽ không khóc, ai lại khóc vì nhớ nhà em nhỉ?

Bảy năm xa nhà, anh chỉ biết tin em qua những lá thư. Hồi ấy thư đi rất lâu mới tới. Mỗi lần nhận được thư em, anh lại vui như trẻ được quà. Em chưa một lần nói thương, nói nhớ mà anh thấy trong từng câu, từng chữ thấm đẫm yêu thương.

Ngày trở về, cứ tưởng sẽ có một người con gái tóc đen dày, nụ cười e ấp chờ đón mình trên bến sông xưa. Nhưng mẹ nói: “Con Quyên mất đúng vào hôm tựu trường...”. Con đò hôm đó chở nhiều hơn bình thường vì ai cũng muốn đến sớm trong ngày khai giảng. Nhưng con đò đã không qua được bến bên kia. Và em đã không trở về…

Chiều nay đứng trên bến sông này, nghĩ về em, anh đã khóc. Giờ đây, anh không còn sợ bị em cười “con trai gì mà yếu đuối” bởi đứng trước mất mát, chỉ có nước mắt mới làm vơi đi nỗi đau, phải không em?

Xuân Sơn
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất