Tin mới

17/09/2012 22:52

22 tuổi, em nhận lời yêu anh với câu giao hẹn: “Khi nào có công ăn việc làm ổn định rồi mới cưới”. Dĩ nhiên là anh bằng lòng bởi đó là điều rất chính đáng.

24 tuổi, sau nhiều lần thay đổi chỗ làm, cuối cùng em cũng trụ lại được một công ty lớn. Anh nhắc: “Chúng mình chuẩn bị cưới được chưa em?”. Có lẽ điều anh vừa nói khiến em khó xử nên anh thấy em khẽ chau mày. Rồi em ngập ngừng: “Công việc của em mới bắt đầu, anh cho em thêm thời gian...”. Lý do em đưa ra là muốn có một vị trí vững vàng trong công ty rồi mới tính đến chuyện lập gia đình.
Em muốn sau này khi lấy chồng, sinh con thì con em sẽ có cuộc sống đàng hoàng, đầy đủ chứ không như cha mẹ chúng phải vừa học vừa “cày” với bao nỗi lo toan... Dĩ nhiên là anh bằng lòng vì đó là bức tranh em vẽ có gương mặt anh trong đó.

Hai năm sau, khi em 26 tuổi, anh chưa kịp đòi cưới thì em đã báo tin: “Em vừa trúng tuyển cao học quản trị kinh doanh...”. Điều đó có nghĩa là em không thể vừa đi học để lấy bằng thạc sĩ vừa lấy chồng, sinh con. Anh đành phải gác lại ước mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ...

Nhưng đó chưa phải là lần khất hẹn cuối cùng. Xong thạc sĩ thì em được đề bạt lên chức vụ cao hơn. Và lại phải cần thêm thời gian để em khẳng định năng lực của mình ở vị trí mới. Cho đến một ngày, em quyết định chấp nhận sự phân công của công ty để ra nước ngoài làm trưởng đại diện. Khi nói điều này, em không nhìn anh nên đâu biết rằng anh đang nghĩ 3 năm đối với anh sẽ dài như vô tận...

Trong cuộc sống, người ta có quyền lựa chọn. Em đã chọn đi con đường mà mãi mãi anh sẽ phải là người lẽo đẽo theo sau. Anh mệt rồi nên sẽ dừng bước. Em đừng nghĩ ngợi nhiều, bởi có những cuộc chia ly mà không ai là người phản bội…

Nguyễn Dương
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất