Tin mới

12/01/2013 21:46

... Nửa đêm, cô ấy gọi cho em. Nghe tiếng khóc sụt sùi bên kia đầu dây, dù không thấy mặt nhưng em cũng hình dung ra nỗi đau khổ mà Tuyết Mai đang phải gánh chịu. Bệnh ung thư máu cũng đồng nghĩa với việc đã bị kết án tử hình. Sự sống của cô ấy giờ đây chỉ còn tính từng ngày...

Em cũng đã khóc trước nỗi đau của người phụ nữ vốn là cộng sự đắc lực của chồng mình. Ông trời thật bất công. Cô ấy giỏi giang, xinh đẹp, khôn khéo như thế, sao trời chẳng cho sống lâu để làm điều tốt cho mọi người. Và em chỉ còn biết căn dặn anh hãy quan tâm, chăm sóc thật tốt người bạn, người cộng sự tận tụy của mình trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời...

Anh biết tại sao hôm nay bỗng dưng em nhớ đến chuyện này không? Chính là vì cuộc gọi của anh. Đã 5 năm rồi. Thời gian quá dài để một người bị ung thư máu chống chọi với tử thần. Nhưng với Tuyết Mai, điều kỳ diệu đã xảy ra. Em nói “kỳ diệu” là vì bây giờ cô ấy vẫn khỏe mạnh bình thường, thậm chí còn xinh đẹp hơn xưa. Nhưng điều kỳ diệu của cô ấy lại là điều tồi tệ đối với em. Cái công ty mà vợ chồng mình khó nhọc gầy dựng giờ mang tên anh và cô ấy, chồng em thành chồng người ta, các con em mất cha... Đó là điều em nhận lại cho lòng tốt không đúng chỗ của mình. Ai lại mang rơm đến gần ngọn lửa như vậy bao giờ...

Năm năm đã đủ cho em nguôi ngoai. Em không hờn trách, cũng không còn nước mắt để khóc. Chỉ có điều là bây giờ em không còn cả tin như ngày xưa. Chính vì vậy mà hôm qua, khi anh gọi điện thoại nói rằng Tuyết Mai lại gặp rủi ro, lần này là bị tai biến vì làm ăn thua lỗ, thì em không khóc nữa. Em đâu dễ bị gạt như xưa và em cũng đâu còn gì để anh tiếp tục lấy đi cho những cuộc phiêu lưu của mình...

Hoài Anh
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất