Tin mới

26/10/2013 21:45

Đang vội xem bóng đá mà em gọi điện thoại về bảo “kêu gas dùm” khiến anh rất bực mình.

“Em làm gì mà gấp vậy? Lát em về gọi cũng được mà?” - anh dấm dẳn trả lời. “Gọi bây giờ để lát em về tới là có gas để kịp làm cơm, trễ rồi” - nói rồi em cúp máy. Anh bực lắm nhưng cũng phải dò tìm số điện thoại, gọi đến đại lý gas rồi nhấp nhỏm ngồi chờ để mở cửa. Đúng là bực thật...

Buổi tối, sau khi cơm nước xong, anh nhắc lại chuyện ban chiều: “Ngày nào cũng nấu cơm, nhịn một bữa không được sao mà em cứ bắt anh phải kêu gas? Đang coi đá banh, làm mất hứng hết trơn. À, mà sao nhà mình xài gas nhiều quá vậy? Mấy chị trong cơ quan anh khi nghe nói nhà mình mỗi tháng xài một bình gas, ai cũng kêu trời...”. Em nhìn anh, thủng thẳng hỏi: “Vậy anh có muốn nhà mình xài 6 tháng hết một bình gas không?”.

Anh giật mình, chợt nhớ đó chính là đáp án của một câu hỏi mà em đưa ra cho vợ cũ của anh ở tòa án. Khi cô ấy đổ lỗi cho anh “chỉ biết chúi mũi vào công việc, không chăm lo cho gia đình”, còn mình thì đầu tắt mặt tối nhà cửa bếp núc, ngày 3 bữa cơm cho chồng mà còn bị chê bai, dè bỉu; em đã từ tốn hỏi: “Vậy chứ anh chị xài một bình gas hết bao lâu?”. Vợ anh nói ngay: “6 tháng”. “Vậy thì cái bếp của anh chị không đỏ lửa ngày 3 lần như chị nói đâu...” - giọng em thật nhẹ nhàng. Bị lật tẩy, vợ anh đành chấp nhận ly hôn. Ba năm sau, anh đón em về. Từ đó, anh có ngày 3 bữa cơm đúng nghĩa...

Câu nói của em nhắc anh nhớ lại chuyện cũ. Anh đúng là kẻ vô tâm. Chuyện nhỏ xíu như vậy mà cũng bực bội thì làm sao giữ được tổ ấm của mình? Anh tự hứa với lòng, từ nay về sau không bao giờ giận hờn vô lối như vậy nữa…

Minh Phong
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất