Hạnh phúc đã gọi tên em...

Tin mới

23/11/2013 23:13

Thấy em trên tivi, vợ anh nói: “Tiếc lắm hả? Vậy thì nói tòa xử mau mau đi để quay lại với cô ấy”. Anh cười không trả lời. Chuyện xưa rồi, nhắc lại làm gì? Hơn nữa ngày đó anh đã chọn Mai Hương chớ không chọn em thì xem như giữa chúng mình mọi thứ đã rạch ròi.

Anh chỉ nhớ về em khi cuộc sống vợ chồng của anh bắt đầu gợn sóng. Ban đầu là những lăn tăn, sau đó là sóng to gió lớn và cuối cùng là bão tố... Cái tổ ấm mong manh của anh không chống đỡ nỗi trước cuồng phong của cuộc đời.

Anh nhớ ngày xưa em nói: “Tình yêu là một từ có 2 âm tiết, chính vì vậy chỉ nên có 2 người trong đó”. Và em đã rút lui để không có bất cứ cuộc chiến tranh nào xảy ra giữa 3 người chúng ta.
 
Khi ấy, anh chọn Mai Hương với suy nghĩ khá đơn giản: Cô ấy là người thành phố, có ba mẹ là cán bộ như ba mẹ anh, đặc biệt là vì Mai Hương rất đẹp. Anh hãnh diện khi đi cạnh cô ấy.

Còn với em, “củ khoai lang”- như cách anh thường gọi chỉ có thể làm no lòng chứ không thể làm người ta thấy sung sướng, hạnh phúc, nở mày, nở mặt khi có nó trong tay. Ngây thơ quá phải không em? Nhưng phải đến sau ngày cưới thì anh mới thấy sự ngây thơ của mình phải trả giá như thế nào...

Thôi thì hạnh phúc hay không là do mình lựa chọn. Anh đang chờ tòa xử ly hôn. Vô tình trông thấy em, kỷ niệm lại ùa về. “Củ khoai lang” bây giờ là cô giáo dạy giỏi, là mẹ của 2 đứa con xinh xắn... Dẫu không nói ra nhưng nhìn vẻ mặt em, anh đoan chắc rằng em đang hạnh phúc, rằng em đã có một sự lựa chọn tốt đẹp cho tình yêu của mình.

10 năm rồi nhìn lại, anh gần như trắng tay... Mừng cho em và cũng buồn cho mình. Thôi thì hạnh phúc gọi tên ai, người ấy lên tiếng phải không em?

Việt Dũng
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất