Tin mới

04/05/2013 23:00

Anh biết là em vẫn còn giận nên chỉ dám nói khi đã ngà ngà say: “Anh biết là em không hẹp hòi. Xin em một lần thôi... hãy để cho anh làm tròn bổn phận...”.

Anh xin em tháng này giữ lại tiền lương để lo cho cháu. Nó sắp lấy chồng mà đồ đạc, quần áo chẳng có gì. Anh sợ cháu về nhà chồng bị người ta khinh khi. Nhưng anh biết em còn giận vì bao nhiêu năm qua, anh chị Hai của anh đã cư xử không phải với em.

Cuộc hôn nhân của chúng mình có lúc tưởng đã đổ vỡ vì sự trọng phú khinh bần của anh chị Hai. Cha mẹ em chưa bao giờ được mời một ly nước, một miếng bánh khi đến thăm con gái, thăm cháu ngoại. Anh chị Hai cũng không bao giờ coi em và các cháu là người nhà.

 
Cái sự phân biệt sang hèn đã ăn sâu vào suy nghĩ của anh chị khiến họ nhìn em dâu, nhìn cháu như một lũ ăn mày. Điều đó em không bao giờ quên. Nó khiến em luôn tâm niệm rằng phải vươn lên, vươn lên để chứng minh cho anh chị Hai thấy rằng không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời...

“Anh muốn lấy một tháng lương hay bao nhiêu tháng lương cũng được nhưng phải nói rõ cho anh chị Hai biết đây là tiền của em. Chịu thì lấy, không chịu thì thôi, đừng có sĩ diện”. Em đã nói với anh như thế. Ngay lúc đó, em thấy thật hả hê. Thế nhưng sau đó, em nhận ra mình quá ích kỷ, nhỏ nhen. Em nghĩ đến tâm trạng của anh và thấy ân hận vô cùng khi đã làm khó anh. Hóa ra, em cũng tầm thường, cũng tính toán, cũng muốn trả thù... Làm như vậy, em chẳng xứng đáng với những gì anh đã dành cho em 20 năm qua.

Ông xã của em, khi đọc được những dòng này thì hãy tha lỗi cho em...

Thụy An
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất