Khi yêu người ta không còn là mình...

Tin mới

02/02/2013 23:28

“Anh ơi, ăn đi, nhìn cái gì? Ăn chậm quá, người ta ăn hết bây giờ”. Câu nói đầy vẻ kẻ cả ấy xuất phát từ một cô gái có dáng người bé choắt. Vừa nói, cô nàng vừa lấy cái đĩa gắp đầy thức ăn và mang đến đặt trước mặt anh.

Ấn tượng đầu tiên ấy đã khiến anh dõi mắt đi tìm khi lần thứ hai tham dự buổi liên hoan của những người tình nguyện. Và anh lại gặp cô bé ấy đang lăng xăng giúp đỡ những người già cả, neo đơn. Xỏ lại dép cho người này, bới lại tóc cho người kia, sửa chiếc cổ áo của người nọ cho ngay ngắn… Chỉ vậy thôi mà anh yêu em rồi đấy, cô bé ạ.

Cái ấn tượng ban đầu thật quan trọng. Anh là người từng trải. Thành công nhiều mà thất bại cũng không ít. Anh đến với công tác thiện nguyện để cân bằng tâm hồn mình giữa cuộc sống bộn bề. Thật may mắn, anh đã gặp em. Một cô bé lúc nào cũng nghĩ đến mọi người như vậy chắc chắn là một người rất tốt bụng; mà người vừa tốt vừa đẹp thì không yêu sẽ là một sai lầm…

Biết như vậy nhưng anh vẫn sai lầm vì không biết phải nói gì khi đứng trước em. May mà em đã kịp nhìn thấy ánh mắt tội nghiệp của anh…

Mới đó mà 10 năm rồi. Hôm nay kỷ niệm ngày cưới, em đi công tác xa, anh ngồi một mình nơi quán chè trong con ngõ hẹp mà ngày xưa em hay ghé. Bất giác anh mỉm cười. Anh chưa bao giờ thích ăn chè, thậm chí rất ghét chè, thế mà vì yêu em, anh trở thành “tín đồ” của chè đậu, chè bắp, chè bà ba, chè thưng, chè trôi nước…

Khi yêu, người ta không còn là mình nữa. Đúng là vậy. Nhưng với em, anh tự nguyện đánh mất mình. Vì sao em biết không? Vì em đó, bà xã thông minh, tốt bụng, đáng yêu của anh…

Nguyễn Dương
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất