Tin mới

01/06/2013 23:50

Tình cờ gặp lại em, anh giật mình. Sau 10 năm lấy chồng, từ một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, em đã trở nên khô cằn. Khi nghe anh hỏi chuyện gia đình, em cười buồn: “Em không có phúc trong đường tình duyên. Ai biểu hồi trước anh không cưới em?”. Câu hỏi nửa đùa nửa thật khiến anh nghẹn lòng.

Anh nhớ cái lần cùng anh Hai tiếp một đối tác làm ăn. Khi tiễn khách ra về, anh Hai nói: “Cái thằng cha đó nói trọ trẹ, không nghe được gì hết. Thôi dẹp đi”, anh bỗng giật mình. Chỉ vì vị khách nói giọng khó nghe mà anh Hai quyết định không liên kết làm ăn với người ta. Vậy thì anh càng không có cơ hội trở thành em rể anh Hai vì anh với vị khách ấy là đồng hương. Anh sợ khi anh nói ra điều này, lời từ chối của anh Hai và gia đình em không chỉ làm anh tổn thương mà còn làm sứt mẻ tình bạn anh với anh Hai đã dành cho nhau bao nhiêu năm nay. Vậy là anh đành câm nín cho đến khi em hờn dỗi bỏ đi lấy chồng.

“Sao ông không nói ông thương con Út? Ông nói là tôi gả liền” - anh Hai nói với anh như vậy sau khi “ván đã đóng thuyền”. Anh trách anh Hai: “Tại anh mà tôi không dám nói. Ai biểu anh mắng thằng cha Năm Eo ấy té tát khiến tôi sợ xanh mặt...”. Nghe vậy anh Hai thở dài. Anh Hai kể: Em đi lấy chồng nhưng không hạnh phúc. Chồng em là con nhà giàu nhưng không biết làm ăn, lại ham mê cờ bạc, nghiện ngập và chết khi chưa đầy 30 tuổi. Giờ em một mình vất vả nuôi con. Anh Hai hằng tháng phải trợ cấp thêm cho mấy đứa cháu.

Những điều anh Hai nói khiến anh nặng lòng. Giá mà 10 năm trước anh đừng mang mặc cảm nhà nghèo, dân Bắc Trung Bộ “chó ăn đá, gà ăn muối” thì có lẽ hôm nay chuyện chúng mình đã khác. Giờ thì “ván” anh cũng đã “đóng thuyền”. Anh chỉ biết đứng xa xa nhìn em và thở dài.

Thôi thì chỉ còn biết cầu mong cho em vượt qua những vất vả nhọc nhằn của duyên số...

Minh Đăng
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất