Tin mới

25/05/2013 21:59

“Em cứ để đó đi, ngày mai anh sẽ làm”. Anh nói thế khi nhìn dòng nước chảy ào ào từ máng xối xuống nền nhà. Em chỉ còn biết cầu mong trời đừng mưa nữa.

Vâng, ngày mai em sẽ gọi thợ đến nhà để làm lại cái đường ống thoát nước chứ không nên trông chờ vào lời hứa của anh.

“Em cứ về thăm ngoại trước đi, mai rảnh anh sẽ qua sau”. Em chỉ còn biết thu xếp để về thăm mẹ vì sợ ngày mai sẽ không còn kịp nữa. Mẹ đã yếu lắm rồi. Và anh cũng năm lần, bảy lượt hứa sẽ về thăm. Em đã chờ, cho đến khi biết rằng ngày mai là chẳng bao giờ...

Em không còn đủ kiên nhẫn để nghe anh hứa hẹn. Đã bao nhiêu lần, em hy vọng để rồi tuyệt vọng vì có bao giờ ngày mai trở thành hiện thực đâu anh? Đối với anh, đó là chuyện vặt nhưng với em thì mọi thứ đã trở nên khác kể từ khi em nhận ra mình đã chai sạn vì những lời hứa.

“Tại sao hôm qua em đã hứa mà bây giờ lại làm như vậy? Em bỏ đi chơi, anh biết ăn nói sao với bạn bè? Anh đã mời người ta đến dự tiệc, vậy mà rồi bây giờ không có gì để đãi là sao? Anh nói cho em biết, hôm nay có cả sếp của anh nữa đó. Ông ấy mà nổi giận là anh tiêu đời”. Anh đã gầm lên như thế khi thấy em dắt xe ra. Ôi, thật sự là hôm qua em đã hứa “ngày mai em sẽ làm tiệc cho anh đãi bạn bè” nhưng đó là em học cách của anh để hứa. Em rất vui mừng khi anh biết nổi giận bởi có nổi giận thì anh mới hiểu được những gì anh đã gây ra cho em từ trước đến giờ. 

Anh cứ ở đó mà nổi giận, cứ ở đó mà suy nghĩ và trả lời câu hỏi: “Ngày mai là bao giờ?” anh nhé...

Thảo Mai
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất