Người vợ đầu tiên

Tin mới

15/03/2014 21:53

Nhớ hồi hai đứa dắt nhau ra tòa, anh còn thách thức em: “Thử rồi coi sau này em có tìm được ai hơn anh không? Có của quý trong nhà mà không biết giữ...”.

Em cũng không kém cạnh: “Nếu lấy trúng thằng chồng như anh thì thà ở vậy cho sướng. Đàn ông gì đâu mà lười biếng…”. Anh đáp trả: “Chuyện nhà cửa, cơm nước là của đàn bà, mắc gì anh phải làm?”. Em vác mặt lên trời: “Vậy thì đừng có bắt em phải ra ngoài kiếm tiền”…

Cứ lời qua, tiếng lại như vậy cho đến khi chị thẩm phán bực mình gắt: “Thôi, tôi quyết định xử cho hai người ly hôn. Vợ chồng gì mà cứ ăn miếng, trả miếng, chẳng ai nhường nhịn ai thì làm sao mà sống chung? May mà chưa có con chứ nếu không, hai người sẽ làm gương xấu cho con cái”.

 

Người vợ đầu tiên

 

Vậy rồi hai đứa mình ly hôn. Năm đó anh 25 tuổi, còn em thì 23. Đành rằng cả hai đều muốn ly hôn nhưng khi điều đó thành sự thật thì anh cũng thấy chạnh lòng. Hai đứa mình có quá ít thời gian để nuôi nấng cho tình yêu đủ lớn trước khi thành chồng vợ. Cả hai dường như đều bị trúng tiếng sét ái tình nên cứ muốn lao vào nhau, muốn thuộc về nhau ngay những giây phút đầu tiên. Từ quen đến cưới vỏn vẹn 3 tháng, từ cưới đến ly hôn là 1 năm. Tổng cộng mình có 1 năm 3 tháng để trải nghiệm yêu đương, vợ chồng, ngắn ngủi quá phải không em? Đến bây giờ anh mới thấy nó ngắn ngủi chứ lúc chúng mình bất hòa, gây gổ thì anh thấy như thiên thu…

Dù vậy, anh cũng cảm ơn em, cảm ơn những năm tháng chúng ta là chồng vợ. Chính nhờ sự đổ vỡ ấy mà với cuộc hôn nhân sau này, anh đã biết nâng niu, trân trọng. Dù thỉnh thoảng vẫn mắc phải những lỗi lầm như khi xưa đã từng với em nhưng anh biết cách sửa chữa, khắc phục và trên hết, anh biết nhường nhịn để giữ bình yên cho nếp nhà của mình.

Cảm ơn em, người vợ đầu tiên của anh…

Đức Trọng
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất