Tin mới

23/03/2013 21:30

Tôi hay nằm mơ thấy anh. Những câu chuyện trong giấc mơ chưa bao giờ xảy ra trong đời thực: Tôi thấy anh nắm tay tôi, ôm tôi vào lòng...

Cũng có lúc tôi thấy anh và tôi đi bên nhau trong một khu vườn đầy nắng. Tôi thấy anh cười, nụ cười tỏa sáng… Thường sau những giấc mơ như vậy, khi tỉnh giấc, tôi vẫn còn nấn ná. Tôi để yên mình trong chăn nệm ấm, mắt nhắm nghiền nghĩ đến những điều có thể xảy ra nếu không thức giấc giữa chừng. Tuy nhiên, ngay cả khi ấy thì cũng vẫn là những điều không có thực.

Tôi đã sống với những giấc mơ như thế kể từ khi yêu anh. Tôi không cưỡng lại được điều đó dù biết rằng trong tim anh không còn chỗ cho mình. Đôi lúc tôi tự hỏi có điên rồ không khi cứ nhắm mắt lao vào con đường mà mình biết chắc phía trước là ngõ cụt? Tôi hỏi nhưng không muốn trả lời… Anh đủ thông minh để nhận ra điều đó và có những lúc chính tôi chứ không phải anh đã giữ cho trái tim hai đứa đừng chao đảo, ngả nghiêng. Tôi biết anh mang ơn tôi vì điều đó và yêu tôi cũng vì điều đó - một tình yêu câm nín và chỉ có trong những giấc mơ…

Hai mươi năm rồi, tôi vẫn đi bên cuộc đời anh như một đứa em, một người bạn thủy chung, son sắt. Với tôi, điều đó quan trọng hơn là trở thành người thứ ba trong cỗ xe hạnh phúc chỉ dành cho 2 người. Có lần anh đã nắm chặt tay tôi và khóc: “Đừng phí cuộc đời như vậy, em hãy đi tìm hạnh phúc cho riêng mình”. Tôi nói với anh rằng tôi đang hạnh phúc. Chỉ có điều, hạnh phúc mà tôi lựa chọn lại chẳng phải thứ người ta vẫn tìm đến trong cuộc đời này.

Hai mươi năm trước và bây giờ cũng vậy. Dường như khi yêu, người ta chỉ muốn cho đi mà không màng đến sẽ được nhận lại gì…

Và tôi cũng vậy.

Hồng Hạnh
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất