“Thằng đó thiệt là điên rồ, bệnh hoạn...”

Tin mới

22/02/2014 10:57

“Chỉ có bọn đĩ điếm mới làm như vậy, người đàng hoàng không ai vô chỗ đó”. Câu nói của Hùng như gáo nước sôi tát vào mặt tôi. Từ lâu rồi tôi không còn chia sẻ với anh những cám xúc vui buồn, thế nhưng hôm nay, vô tình khi tôi mở máy tính, anh đi ngang và thoáng nhìn thấy bức ảnh tôi và các đồng nghiệp trong bữa tiệc liên hoan tất niên trong một quán bar, anh điềm nhiên phán như vậy. Như giọt nước tràn ly, tôi đứng dậy xách xe rời khỏi nhà…

Nơi tôi đến là một bờ sông vắng. Tôi hay đến đó ngồi một mình mỗi khi buồn phiền. Đôi lần tôi nghĩ, nếu mình không muốn trở về nhà thì chỉ cần “ùm” một phát là xong. Sẽ chẳng ai còn có thể kịp thời can ngăn, cứu vãn…

 

“Thằng đó thiệt là điên rồ, bệnh hoạn...”

 

Tôi đến với Hùng như là duyên phận. Anh vừa chia tay người yêu lâu năm, còn tôi cũng mới rời xa mối tình oan trái. Chúng tôi tình cờ gặp nhau đúng ở nơi bến sông mà bây giờ tôi vẫn thường đến. Anh đã đưa tôi về nhà. Từ đó trái tim đang rỉ máu của hai người dần được chữa lành. Tôi quyết định lấy anh sau 1 năm lui tới. Đám cưới cũng đầy đủ lễ nghi, cha mẹ hai bên cũng rất hài lòng.

Thế mà cuộc sống chung ngay từ ngày đầu đã có những trục trặc. Đêm tân hôn, anh ngủ vùi, trong giấc ngủ cứ ú ớ gọi tên một người. Những đêm sau, anh lại hùng hục như một người khác. Chúng tôi nghỉ phép đi hưởng tuần trăng mật 1 tuần thì cả 7 ngày, anh giam tôi trong phòng khách sạn, ăn uống cũng gọi phục vụ tại phòng.

Hai vợ chồng chỉ quẩn quanh với việc ăn, ngủ, làm tình suốt một tuần lễ khiến khi trở về, tôi bị bệnh chỗ kín, phải điều trị cả tháng trời. Suốt thời gian ấy, tôi phải giải quyết nhu cầu của anh theo cách mà anh muốn. Những lần đầu, tôi thấy kinh sợ, nhưng sau đó cũng quen dần. Đôi khi tôi thấy sợ, không biết anh có bệnh hoạn gì hay không?

Chúng tôi không thể có con vì buồng trứng của tôi có vấn đề. Anh bảo với anh chuyện con cái không quan trọng, miễn là vợ chồng cảm thấy hài lòng về nhau. Hơn nữa, anh cho rằng trái đất này chật chội lắm rồi, anh không muốn góp phần làm cho nó quá tải. Vì vậy không có con cũng là một điều đáng mừng.

Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Tôi có ý định xin con nuôi. Bởi cuộc sống hiện hữu của tôi xoay tròn trong cái vòng lẩn quẩn ăn, ngủ, làm việc, làm tình nó quá đơn điệu, nghèo nàn, buồn chán. Đôi khi nhận khoản tiền lương thật lớn, tôi ngồi thần người suy nghĩ: ba mẹ tôi thì đã có anh chị em tôi chung tay lo lắng nên chẳng thiếu thứ gì; anh em, con cháu trong nhà cũng không ai khó khăn; chuyện ăn uống, sinh hoạt của hai vợ chồng cũng không bao nhiêu, nhất là khi anh lại ăn chay trường. Vậy thì tiền tôi làm ra để làm gì nếu không phục vụ cho một mục đích nào đó thì thật vô nghĩa.

Tôi lén anh nhận đỡ đầu mấy đứa trẻ ở trại mồ côi. Nhưng rồi anh cũng phát hiện và cấm tiệt. “Em đừng có làm những chuyện tào lao như vậy. Đó chính là lý do anh không muốn có con. Đẻ ra làm gì mà không nuôi, để chúng trở thành gánh nặng cho xã hội? Anh cấm em tới đó”- anh giận dữ nói.

Tôi lại đề nghị đem đứa cháu ruột của anh về nuôi vì mẹ nó, tức là em gái của anh bị bệnh. Thế nhưng anh cũng nhất quyết chối từ. Anh bảo, chuyện ai người ấy lo, tôi không có trách nhiệm gì trong việc em gái anh ấy sinh con hay bị bệnh!

Trời ơi, tôi càng ngày càng không hiểu nổi anh. Suy nghĩ, hành động của anh không giống bất cứ ai mà tôi từng gặp chung quanh mình. Anh sống ích kỷ, khép kín, nhìn nhận sự việc một cách võ đoán, bảo thủ. Hình như chưa bao giờ anh nghe tôi nói bất cứ điều gì dù sau đó, anh biết hiển nhiên điều anh nghĩ là sai.

Và tôi bắt đầu rời xa anh từ lúc nào tôi cũng không hay… Tôi rời xa trong trong nhận thức chứ không phải là khoảng cách địa lý hay thời gian. Hằng ngày tôi vẫn nhìn thấy anh, vẫn ngồi chung mâm, nằm chung giường với anh, nhưng trong suy nghĩ của tôi không hề có anh…

Đêm đó tôi đã ngồi ngoài bờ sông đến khuya. Trời mùa này rất lạnh nhưng tôi thấy trong lòng mình còn lạnh hơn. Tôi về đến nhà khi hai chiếc kim đồng hồ đều chỉ đúng con số 12. Nửa đêm rồi. Giờ này mọi khi tôi đã ngủ. Chiếc giường cưới của hai vợ chồng vẫn là nơi đêm đêm chúng tôi nằm cạnh nhau, nhưng đêm đó tôi quyết định ngủ lại ở phòng làm việc của mình. Tôi cảm thấy thoải mái với điều đó.

 

“Thằng đó thiệt là điên rồ, bệnh hoạn...”

 

Thế nhưng anh thì không. Đêm sau anh đã sang lôi tôi về. Anh tiếp tục ép tôi phải gần gũi, ép tôi phải làm cho anh thỏa mãn bằng những cách kỳ quặc mà anh buộc tôi phải “xem và học hỏi” từ những đĩa phim mà anh mua về sau khi chúng tôi cưới nhau. Thường ngày dẫu không thích nhưng tôi vẫn miễn cưỡng làm theo cho anh vui, nhưng lần này tôi bỗng thấy giận dữ một cách khác thường. Tôi dồn hết sức lực cắn anh một cái thật đau và hất anh ngã từ trên giường xuống đất...

Những chuyện xảy ra sau đó thì tôi chẳng muốn kể… Tôi đã trải qua những giây phút kinh hoàng vì anh nằm bất động rất lâu. Tôi tưởng anh đã chết. Nhưng không, lát sau anh từ từ bò dậy. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt đỏ ngầu. Đây là ánh mắt của những con thú săn mồi đang say máu mà tôi đã từng xem trên phim ảnh. Tôi lao ra khỏi nhà.

Anh hai tôi thấy em gái xuất hiện giữa đêm hôm khuya khoắc trong bộ dạng thảm não thì biết ngay là có chuyện. Tôi đành kể hết cho anh nghe. “Thằng đó thiệt là điên rồ, bệnh hoạn. Cô bỏ nó đi”- anh hai trầm ngâm nói. Đó là điều tôi muốn từ lâu nhưng không làm được vì tôi sợ người ta chê cười, sợ ba mẹ tôi buồn, sợ bạn bè nói ra nói vô…

Và tôi cũng sợ cho anh. Anh là một trí thức tên tuổi mà nếu như sự việc đổ bể, tôi không biết là anh có chịu nổi, có vượt qua được hay không?

Giờ đây tôi chỉ còn biết ôm đầu mà kêu lên: Trời ơi, sao loài người khó hiểu như vậy? Sao số phận lại dun rủi cho tôi gặp một cá thể gì mà kỳ lạ đến vậy?

 

Huyền Minh
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất